Nhưng việc bị ngân hàng sa thải đã là chuyện chắc như đinh đóng cột.
Hơn nữa còn để lại hồ sơ xấu trong ngành.
Sau này muốn quay lại hệ thống tài chính.
Gần như không còn khả năng.
Mẹ anh ta đã bán căn nhà ở quê.
Cộng thêm tiền dưỡng già tích cóp nhiều năm.
Một phần dùng để chữa bệnh cho Tần Xuyên.
Một phần dùng để bù vào khoản thất thoát.
Hiện giờ.
Hai mẹ con họ.
Cha của Tần Xuyên đã mất từ nhiều năm trước.
Đang thuê nhà trong một khu chung cư cũ kỹ.
Cuộc sống khá chật vật.
Liễu Đình Đình sau khi thấy Tần Xuyên mất việc.
Trong nhà cũng không còn tiền.
Lập tức trở mặt.
Ngày nào cũng đòi ly hôn.
Còn lấy quyền nuôi con trai ra làm điều kiện.
Muốn chia tài sản.
Nhưng nền móng của nhà họ Tần đã sớm bị cô ta vét gần sạch.
Làm gì còn tài sản nào để chia nữa.
Nghe nói gần đây.
Hai bên đang cãi nhau đến long trời lở đất.
Tô Tình thở dài trong điện thoại.
“Đúng là báo ứng.”
“Nhưng Vy Vy này.”
“Nói thật nhé.”
“Bệnh của Tần Xuyên… cũng đáng thương thật.”
“Cậu thực sự mặc kệ à?”
Tôi nhìn ánh xuân rực rỡ ngoài cửa sổ.
Giọng bình thản.
“Tớ đã giới thiệu bác sĩ cho anh ta.”
“Như vậy đã là tận tình tận nghĩa rồi.”
“Con đường là do anh ta tự chọn.”
“Hậu quả cũng chỉ có thể tự mình gánh chịu.”
“Mỗi người đều phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình.”
“Không phải sao?”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
Rồi thở dài.
“Cũng đúng.”
“Thôi không nhắc đến họ nữa.”
“Nghe mất cả hứng.”
“À đúng rồi.”
“Hôm trước cậu nói đang đi xem nhà.”
“Thế nào rồi?”
“Có căn nào ưng ý chưa?”
“Tớ xem mấy chỗ rồi.”
“Có một dự án khá ổn.”
“Gần trường tiểu học sau này An An sẽ học.”
“Môi trường khu dân cư cũng rất tốt.”
“Cuối tuần tớ sẽ đưa mẹ với An An đi xem lại lần nữa.”
“Chắc cũng sắp quyết định rồi.”
“Được lắm nha, giám đốc Thẩm!”
“Bây giờ đúng là sự nghiệp gia đình đều viên mãn.”
“Sau này giàu có rồi đừng quên tớ đấy!”
“Thôi đi.”
Tôi bật cười.
“Đợi cậu nghỉ phép.”
“Tớ dẫn mẹ nuôi của con gái tớ đi ăn một bữa thật lớn.”
“Nhớ đấy nhé!”
“Quyết định vậy luôn!”
Cúp điện thoại.
Tôi bước tới trước cửa sổ sát đất.
Ngoài kia.
Ánh mặt trời rực rỡ.
Thành phố rộng lớn trải dài dưới tầm mắt.
Tôi khẽ mỉm cười.
Cuối cùng.
Tôi cũng đã sống thành dáng vẻ mà năm năm trước.
Người phụ nữ ôm bụng bầu kéo vali rời khỏi nhà họ Tần.
Từng liều mạng mong muốn trở thành.
Căn nhà mới mua này nằm trong một khu dân cư cao cấp khá tốt của thành phố.
Ở tầng cao.
Tầm nhìn rộng mở.
Xa xa là cảnh phố thị phồn hoa.
Gần hơn là khu vườn và sân chơi trẻ em được chăm sóc tỉ mỉ trong khu dân cư.
Ánh nắng không hề giữ lại chút nào.
Tràn ngập khắp căn phòng.
Biến cả phòng khách trở nên sáng sủa và ấm áp.
Mẹ đang bận rộn trong bếp.
Chuẩn bị bữa tối.
Vừa làm vừa khe khẽ ngân nga một khúc hát chẳng đúng nhịp điệu.
Thẩm An ngồi trên tấm thảm.
Chăm chú lắp bộ Lego mới mua.
Đó là phần thưởng con bé tự kiếm được bằng “sức lao động” của mình.
Giúp tôi lau bàn.
Thu dọn đồ chơi.
Rồi mới đổi lấy được.
Điện thoại rung lên một cái.
Là tin nhắn của quản lý Ngô.
“Tiểu Thẩm.”
“Tháng sau hội nghị bán niên khu vực Hoa Đông sẽ diễn ra.”
“Lần này cô phụ trách báo cáo chuyên đề.”
“Chuẩn bị thật tốt nhé.”
“Lãnh đạo cấp cao của tổng công ty có thể sẽ trực tiếp đến nghe.”
Tôi trả lời:
“Đã rõ.”
“Quản lý Ngô cứ yên tâm.”
“Tôi nhất định sẽ chuẩn bị chu đáo.”
Đặt điện thoại xuống.
Tôi bước ra ban công.
Cơn gió chiều dịu dàng lướt qua.
Mang theo hương thơm trong trẻo của hoa cỏ đầu hạ.
Năm năm trước.
Tôi kéo chiếc vali rời đi trong ánh bình minh lạnh lẽo.
Chật vật.
Hoang mang.
Không biết con đường phía trước nằm ở đâu.
Chỉ cảm thấy trời như sắp sụp xuống.
Năm năm sau.
Tôi đứng ở đây.
Có sự nghiệp của riêng mình.
Có ngôi nhà của riêng mình.
Quan trọng hơn cả.
Tôi có những người thân mà dù phải dốc hết sức lực cũng muốn bảo vệ.
Và có một trái tim đã được cuộc đời tôi luyện.
Trở nên mạnh mẽ.
Kiên cường hơn bao giờ hết.
Những tổn thương từng chịu.
Những đau đớn từng trải qua.
Không đánh gục được tôi.
Ngược lại.
Chúng trở thành canxi trong xương cốt tôi.
Khiến tôi đứng thẳng hơn.
Bước đi vững vàng hơn.
Tần Xuyên.
Và đoạn quá khứ không chịu nổi ấy.
Giống như vệt tối cuối cùng nơi chân trời xa.
Rồi sẽ bị ánh hoàng hôn ngày càng rực rỡ nuốt trọn.
Tương lai của tôi.
Tương lai của tôi và Thẩm An.
Mới chỉ vừa bắt đầu.
“Mẹ ơi!”
“Bà ngoại bảo ăn cơm rồi!”
Thẩm An chạy tới.
Ôm lấy chân tôi.
Ngẩng khuôn mặt nhỏ lên.
Nụ cười còn rực rỡ hơn cả ánh chiều tà.
“Được.”
“Ăn cơm thôi.”
Tôi cúi xuống bế con lên.
Hôn nhẹ lên gò má mềm mại ấy.
Ánh hoàng hôn cuối ngày.
Phủ lên người hai mẹ con một lớp viền vàng ấm áp.
Ngày tháng phía trước còn rất dài.
Nhưng chúng tôi nhất định sẽ sống thật tốt.
HẾT
Chaporia
Bình Luận (0)