“Trước kia thấy tỷ tỷ luôn cao cao tại thượng, ta còn tưởng vị trí hoàng tử phi này của tỷ đã là chuyện ván đã đóng thuyền rồi. Đáng tiếc, giờ chọc giận Lục hoàng tử, không làm được hoàng tử phi nữa.”
“Còn ta, không lâu nữa sẽ trở thành trắc phi của hoàng tử. Nói ra thì sau này tỷ tỷ gặp ta, còn phải hành lễ với ta đấy!”
“Tỷ tỷ có muốn bây giờ luyện trước không, kẻo sau này không quen!”
Nàng ta còn định tiếp tục châm chọc ta, ta cười lạnh một tiếng, trở tay tát nàng một cái.
Nàng ôm mặt, khó tin nhìn ta:
“Ta sắp là hoàng tử trắc phi rồi, ngươi còn dám đánh ta?”
Ta đưa tay chạm vào chiếc trâm tua rua hình hoa hồng bên tóc, cười nhạo:
“Ngươi ấy à, giống hệt mẹ ngươi, nông cạn vô tri. Thánh chỉ sắc phong ngươi làm trắc phi, ngươi đã thấy chưa? Mà đã vội vàng chạy tới khoe khoang?”
Thứ muội từ nhỏ bị mẫu thân ta ghét bỏ, chưa từng được đưa đi dự yến.
Mẹ nàng ta dù được phụ thân ta sủng ái đến đâu, cũng chỉ là thiếp thất, không thể tùy tiện lộ diện.
Cho nên nàng ta đương nhiên không hiểu gì về quy củ hoàng gia.
Cũng không biết muốn nạp trắc phi cho hoàng tử phải có thánh chỉ của bệ hạ, mới có phẩm cấp, nếu không thì chỉ là một thị thiếp.
Nàng ta bị ta hỏi đến ngơ ngác.
Ta cười khẩy:
“Chỉ có người được hoàng thượng thân phong mới là hoàng tử trắc phi có phẩm cấp, mới được ghi vào ngọc điệp hoàng gia. Còn ngươi? Chẳng qua chỉ là một thị thiếp thân phận thấp kém mà thôi. Không ngờ ngươi vì cứu Lục hoàng tử, liều mất nửa cái mạng, cuối cùng lại chỉ đổi được một thân phận thị thiếp, ta cũng thấy thay ngươi không đáng.”
“Dốc hết tâm cơ chỉ để làm một thị thiếp, chậc chậc chậc, xem ra bản lĩnh của mẹ ngươi, ngươi cũng chưa học được bao nhiêu. Dù sao mẹ ngươi ít nhất cũng là quý thiếp.”
Thứ muội nghe xong, cũng không còn tâm trí cãi nhau với ta nữa.
Lập tức vào cung tìm Lục hoàng tử đòi một lời giải thích.
Chỉ là nàng ta định sẵn sẽ không toại nguyện.
Bởi vì trước khi nàng ta vào cung mấy ngày, mẫu thân ta đã đặc biệt đến cung Thái hậu.
Từ nhỏ người thường ở bên cạnh Thái hậu hầu hạ.
Quan hệ với Thái hậu là thân thiết nhất.
Cho nên bao năm nay, phụ thân ta dù sủng thiếp diệt thê, nhưng rốt cuộc cũng không dám quá mức.
Mẫu thân ta than thở vài câu, Thái hậu liền đồng ý khuyên bệ hạ, tuyệt đối không để thứ muội của ta trở thành trắc phi có phẩm cấp, chỉ có thể là thị thiếp.
Thứ muội và mẫu thân nàng ta sau khi biết chuyện, liền tìm phụ thân ta khóc lóc.
Cầu phụ thân ta đứng ra làm chủ.
Nhưng phụ thân ta vừa bị Thái hậu quở trách một trận.
Nói người sủng thiếp diệt thê, hồ đồ vô độ.
Sau đó lại bị văn thần dâng sớ tấu lên trước mặt bệ hạ.
Bệ hạ lại nghiêm khắc khiển trách người một phen.
Phụ thân ta tuy yêu thích Xuân di nương và thứ muội.
Nhưng càng yêu chức vị của mình hơn.
Người kiêng dè gia thế của mẫu thân ta.
Cho nên không dám đến gây phiền toái cho mẫu thân.
Cuối cùng, thứ muội chỉ có thể được một chiếc kiệu nhỏ đưa vào phủ Lục hoàng tử.
08
Thứ muội còn gả đi trước cả ta, mẫu thân liền nóng lòng muốn tìm cho ta một mối hôn sự khác.
Người nói:
“Thanh xuân của nữ tử là quý giá nhất, không thể chậm trễ.”
Chỉ là mối hôn sự giữa ta và Lục hoàng tử đổ vỡ, khiến ta mang trên người chút thanh danh không tốt.
Trong yến thưởng hoa do Hoàng hậu tổ chức, ta nghe có người bàn tán về mình.
“Cố Thanh Hành nàng ta ỷ vào xuất thân cao quý, ngay cả Lục hoàng tử cũng không để vào mắt, loại nữ tử như vậy cưới về, trong nhà ắt không yên ổn.”
“Lục hoàng tử thân phận tôn quý thế nào, còn chưa quá môn, ngay cả chuyện nạp một thiếp cũng muốn quản, đáng đời bị chán ghét.”
“Thật ra Cố Thanh Hành trông cũng được, tuy không xinh đẹp như muội muội nàng ta là Cố Minh Vu, nhưng cũng coi là sáng sủa dễ nhìn. Nếu nàng ta không hay ghen như vậy, ta còn có thể cân nhắc cưới nàng!”
“Đừng có nghĩ quẩn như vậy, mẫu thân nàng ta chính là đố phụ nổi danh kinh thành, làm phủ Phủ viễn hầu gà chó không yên, xem ra là di truyền rồi.”
Ta vốn không quá để tâm đến ánh nhìn của người khác.
Cho nên cũng lười để ý bọn họ, coi như không nghe thấy.
Nhưng ta không thể để bọn họ bôi nhọ mẫu thân ta.
Ta nhìn về phía nam tử đang cười nhạo mẫu thân ta, hình như là Lâm Đường, cháu trai của Nhu phi, cũng chính là biểu đệ của Lục hoàng tử.
Chaporia
Bình Luận (0)