Bởi vì phụ thân ta nắm giữ binh quyền.

Nếu gả ta cho Thái tử, chẳng khác nào trực tiếp đẩy phụ thân ta vào phe của Thái tử.

Bệ hạ không muốn nhìn thấy kết quả như vậy.

Cho nên chuyện ban hôn mãi không có tin tức.

Ta nghe xong cũng không quá thất vọng, điều này vốn nằm trong dự liệu.

Thái tử sợ ta sốt ruột, nhờ người đưa thư cho ta:

“Yên tâm, cứ chờ tin tốt là được.”

Chỉ là khi Lục hoàng tử biết Thái tử muốn cưới ta, lại lập tức tìm đến.

Không kịp chờ đợi hỏi ta:

“Nàng muốn gả cho Thái tử?”

Ta không đáp mà hỏi ngược lại:

“Việc này có liên quan gì đến ngươi?”

Chàng hoàn toàn không để ý đến vẻ lạnh nhạt của ta, một tay nắm chặt lấy tay ta:

“Ta không cho phép nàng gả cho hắn, nàng là người của ta!”

13

Ta dùng sức rút tay khỏi tay chàng, lạnh lùng nói:

“Lục hoàng tử e rằng vẫn còn chưa tỉnh mộng. Ta và ngươi từ lâu đã như người dưng, sao có thể là người của ngươi được.”

Chàng xoay vai ta lại, ép ta nhìn thẳng vào mình:

“Đừng náo loạn nữa. Ta thừa nhận trước đây là ta không đúng, nàng đợi ta, ta trở về sẽ đuổi thứ muội của nàng đi, sau này ta sẽ không nhìn nàng ta thêm một lần nào nữa.”

“Những ngày không được gặp nàng, ta càng ngày càng hối hận. Rõ ràng khi đó chúng ta tình đầu ý hợp, nếu không phải thứ muội của nàng là Cố Minh Vu nhất định chen vào, nàng đã sớm là thê tử của ta rồi.”

“Còn Cố Minh Vu, nàng ta đáng chết. Cho đến hôm nay ta mới biết, trận thích sát kia vốn là do nàng ta sắp đặt, mục đích chính là để quyến rũ ta. A Hành, nàng tha thứ cho ta, ta đã bị nàng ta lừa.”

Ta không kiên nhẫn hất tay chàng ra, toàn thân căng cứng, cố sức thoát khỏi:

“Đến lúc này ngươi còn nói những lời này, không thấy buồn cười sao? Ngươi thật sự là hôm nay mới phát hiện ra những sơ hở đó sao?”

“Nàng ta chỉ là một khuê các nữ tử, cho dù xảo trá đến đâu, sao có thể dễ dàng lừa được ngươi? Rõ ràng là chính ngươi đã động lòng với nàng ta, nên mới nửa đẩy nửa thuận cưới nàng ta mà thôi. Bây giờ có được rồi lại chán, mới nhớ đến ta. Thực ra ngươi chẳng để tâm đến ai cả, ngươi chỉ để tâm đến chính mình…”

Chàng vội vàng phủ nhận:

“Không phải đâu A Hành, ta là yêu nàng.

Chỉ là tính cách nàng quá cứng cỏi, ta mới sinh lòng bất mãn, muốn mượn chuyện của muội muội nàng để ép nàng bớt đi.”

Ta lắc đầu:

“Điện hạ, tại yến tiệc của Nhu phi nương nương, ta vô tình nghe thấy những lời người nói với thứ muội của ta. Người nói ta hay ghen, giống hệt mẫu thân ta.”

“Kể từ khoảnh khắc đó, ta đã không thể nào gả cho người được nữa.”

Chàng dường như nhớ lại lời nói hôm đó, sắc mặt lập tức biến đổi:

“Hôm đó ta nhất thời hồ đồ, mới buột miệng nói bậy. Nàng tha thứ cho ta được không?”

“Điện hạ, nước đã đổ không thể hốt lại. Người và ta không thể quay lại nữa.”

Đồng tử của Lục hoàng tử co rút, trong mắt tràn đầy hoảng loạn:

“Nếu ta có thể cho nàng thân phận tôn quý nhất thiên hạ thì sao?”

“Phụ hoàng vốn có ý để ta thay thế Thái tử. Sau này nếu ta lên làm hoàng đế, nàng sẽ là hoàng hậu. Khi đó ta sẽ dành cho nàng tất cả sủng ái, để nàng trở thành nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ.”

Ta đẩy chàng ra:

“Ta không cần, đừng nói nữa.”

“Không được, ta không cho phép nàng không muốn. Thứ ta muốn cho nàng, nàng nhất định phải nhận.”

“Nếu nàng đã cố chấp không chịu tiếp nhận ta như vậy, ta chỉ còn cách mạo phạm nàng. A Hành, nàng đừng trách ta, ta chỉ là quá yêu nàng.”

Ta cảm nhận được sự nguy hiểm trong lời nói của chàng, liên tục lùi về sau, chuẩn bị tìm cơ hội chạy trốn.

Nhưng chàng đã sớm nhìn thấu ý định của ta, trở tay vác ta lên vai, ném vào trong xe ngựa.

Sức lực nam nữ chênh lệch quá lớn.

Cho dù ta liều mạng giãy giụa, vẫn bị chàng xé áo, bịt miệng.

Nước mắt lạnh lẽo trượt xuống từ khóe mắt.

Ta cuối cùng cũng không còn sức phản kháng, chỉ có thể mặc cho chàng định đoạt.

Ngay lúc ta tuyệt vọng nhất.

Chiếc xe ngựa nơi chúng ta đang ở bị người ta một kiếm chém thành bốn năm mảnh.

Lục hoàng tử buộc phải dừng hành vi cưỡng bức ta, đứng dậy nhìn người tới.

Là Thái tử.

Lục hoàng tử nghiến răng ken két:

“Hoàng huynh đây là có ý gì? Ta và người trong lòng ở trong xe ngựa nhất thời quên mình, không biết đã chọc giận huynh chỗ nào.”

Thái tử một kiếm đâm tới, nhân lúc vai chàng bị thương đau đớn, thuận thế kéo ta về, ôm vào trong lòng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...