
Giới Thiệu
Ta vốn là sủng vật được Diêm Vương nuôi chiều, chỉ vì ngủ quên một giấc mà lăn nhầm vào luân hồi, đầu thai thành một cung nữ bé nhỏ.
Đã là người thì phải biết hưởng thụ. Để có thể danh chính ngôn thuận trốn việc lười biếng, ta dùng tốc độ nhanh nhất đi công lược Hoàng đế, thuận lợi ngồi lên vị trí Quý phi.
Nhưng làm Quý phi cũng có phiền não.
Ngày nào cũng phải xã giao với đám phi tần, hao tâm tổn trí vô cùng.
Vì thế, phần lớn thời gian ta đều khoác áo cung nữ để che giấu thân phận.
Ngoại trừ buổi tối phải miễn cưỡng “làm việc”, ban ngày ta chỉ thích leo lên cây trong Ngự Hoa Viên, vừa gặm lá vừa ngủ.
Hôm nay, vị công chúa chân chính vừa được nhận về hoàng cung lại nhìn trúng ngay cái cây ta đang nằm.
Nàng chu môi, chỉ thẳng về phía ta.
“Bảo bảo muốn chơi trên cái cây kia!”
“Hu hu hu… Đều tại nữ nhân xấu xa kia chiếm mất cây rồi. Bảo bảo không được chơi đu tiên.”
“Thái tử ca ca, huynh mau dùng cung tên b/ắn ả ác nữ đó rơi xuống đi!”
Vì muốn dỗ dành muội muội vừa tìm lại được, Tiêu Thừa Diệp chẳng thèm hỏi han đúng sai, trực tiếp giật lấy cung tên từ tay thị vệ, nhắm ngay về phía ta.
“Một tiện tỳ cũng dám chiếm cây của Công chúa?”
Ta chậm rãi thò đầu khỏi tán lá.
Không những không sợ, ta còn kích động đến mức xoa tay liên tục.
Tốt quá rồi.
Chỉ cần mũi tên kia gh/im trúng người, ta có thể quay về Địa phủ tiếp tục nằm dài hưởng phúc.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)