20px

Vì sao mỗi lần khủng hoảng đều được giải quyết.

Vì sao khách hàng luôn hài lòng.

Không phải vì anh giỏi hơn người khác.

Mà bởi phía sau luôn có một người.

Âm thầm chống đỡ tất cả.

Buổi tối.

Trần Hạo một mình trở về căn nhà trống trải.

Vừa mở cửa.

Điện thoại bỗng rung lên.

Là mẹ anh gọi tới.

“Tiểu Hạo.”

“Mẹ nghe nói con với Tiểu Nhiên cãi nhau?”

Anh im lặng.

Mẹ anh thở dài.

“Con đúng là hồ đồ.”

“Con biết không?”

“Ngày trước lúc công ty khó khăn.”

“Mẹ từng bảo nó đừng đi cùng con.”

“Nó có thể tìm người tốt hơn.”

“Nhưng nó nói.”

“Dù con có trắng tay.”

“Nó cũng muốn ở cạnh con.”

Giọng bà nghẹn lại.

“Con bé ấy thật lòng với con.”

“Con đừng để đến lúc mất rồi mới biết quý.”

Cuộc gọi kết thúc.

Trần Hạo ngồi một mình trong phòng khách.

Xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ.

Anh nhìn sang chiếc ghế sofa đối diện.

Theo bản năng muốn gọi:

“Tô Nhiên.”

Nhưng không có ai đáp lại.

Lúc này anh mới phát hiện.

Từ khi cô rời đi.

Ngôi nhà này đã không còn là nhà nữa.

Nó chỉ còn là một căn phòng lạnh lẽo.

Đúng lúc đó.

Tin nhắn của trợ lý gửi tới.

“Giám đốc Trần.”

“Có một chuyện.”

“Nghe nói hôm nay Tô tổng vừa hoàn thành thương vụ đầu tiên ở Thiên Thịnh.”

“Ban lãnh đạo rất hài lòng.”

“Khen chị ấy ngay trong cuộc họp.”

Bên dưới.

Là một bức ảnh.

Trong ảnh.

Tô Nhiên mặc bộ vest trắng.

Đứng giữa phòng họp.

Ánh mắt tự tin.

Nụ cười rạng rỡ.

Giống như một viên ngọc bị phủ bụi nhiều năm.

Cuối cùng cũng được nhìn thấy ánh sáng của chính mình.

Trần Hạo nhìn bức ảnh thật lâu.

Khóe mắt dần đỏ lên.

Lần đầu tiên.

Anh hiểu được một sự thật tàn nhẫn.

Người rời khỏi anh.

Vẫn có thể sống rất tốt.

Thậm chí còn tốt hơn trước.

Nhưng anh.

Lại đang từng ngày đánh mất mọi thứ.

Mà tất cả những mất mát ấy.

Đều bắt đầu từ ngày anh đánh mất Tô Nhiên.

7.

Hai tuần sau.

Trần Hạo gầy đi thấy rõ.

Bộ vest vốn vừa vặn giờ đã rộng hơn một chút.

Quầng thâm dưới mắt ngày càng đậm.

Công ty vẫn liên tục xảy ra vấn đề.

Nhưng thứ khiến anh khó chịu nhất.

Lại là một câu hỏi.

Nếu Tô Nhiên thật sự yêu anh đến vậy.

Vì sao hai người lại đi đến bước đường này?

Chỉ vì một tấm ảnh sao?

Không.

Anh biết không phải.

Tô Nhiên đã nói rất rõ trong video.

Người khiến cô rời đi không phải Lâm Duyệt.

Mà là anh.

Nhưng càng nghĩ.

Anh càng cảm thấy có gì đó không đúng.

Nhiều chuyện trong quá khứ bắt đầu hiện lên trong đầu.

Rời rạc.

Vụn vặt.

Nhưng khi ghép lại.

Lại khiến người ta lạnh sống lưng.

Đúng lúc đó.

Cửa văn phòng bị gõ vang.

Trợ lý bước vào.

“Giám đốc Trần.”

“Anh bảo tôi điều tra lịch sử công việc của Lâm Duyệt.”

“Đã có kết quả.”

Trần Hạo ngẩng đầu.

Ánh mắt lập tức trở nên sắc bén.

“Đưa đây.”

Trợ lý đặt tập hồ sơ xuống bàn.

Sắc mặt có chút phức tạp.

“Trong quá trình điều tra.”

“Chúng tôi phát hiện vài chuyện.”

“Có lẽ anh nên tự mình xem.”

Trần Hạo mở hồ sơ.

Trang đầu tiên là báo cáo liên lạc nội bộ.

Những năm gần đây.

Lâm Duyệt gửi cho anh hàng nghìn tin nhắn.

Ban đầu.

Không có gì bất thường.

Cho đến khi anh nhìn thấy một đoạn.

Ba năm trước.

Ngày sinh nhật Tô Nhiên.

Lâm Duyệt gửi tin:

“Hạo ca, khách hàng bên Thành Nam xảy ra chuyện rồi.”

“Em không xử lý được.”

“Anh cứu em với.”

Hôm đó.

Anh lập tức rời khỏi nhà hàng.

Bỏ lại Tô Nhiên đang đợi chiếc bánh sinh nhật.

Nhưng trong hồ sơ điều tra.

Khách hàng Thành Nam hôm ấy hoàn toàn không có vấn đề gì.

Không hề có cuộc gọi khẩn.

Không có khiếu nại.

Không có khủng hoảng.

Mọi thứ đều bình thường.

Toàn thân Trần Hạo cứng đờ.

Anh kéo xuống xem tiếp.

Hai năm trước.

Kỷ niệm ngày cưới.

Lâm Duyệt nhắn tin:

“Hạo ca, em bị sốt.”

“Một mình ở bệnh viện.”

“Em sợ lắm.”

Anh đã bỏ bữa tối với Tô Nhiên.

Lái xe đến bệnh viện.

Nhưng hồ sơ y tế cho thấy.

Ngày hôm đó.

Lâm Duyệt chỉ bị cảm nhẹ.

Nhiệt độ cơ thể 36,8 độ.

Thậm chí không cần nhập viện.

Ngón tay Trần Hạo bắt đầu run lên.

Trợ lý đứng bên cạnh thấp giọng.

“Giám đốc Trần.”

“Còn nữa.”

Anh ta lấy ra một chiếc điện thoại cũ.

“Đây là điện thoại công việc mà Lâm Duyệt từng sử dụng.”

“Một số dữ liệu chưa được xóa sạch.”

Trần Hạo nhận lấy.

Mở thư mục khôi phục.

Giây tiếp theo.

Sắc mặt anh lập tức thay đổi.

Trong đó có hàng chục ảnh chụp màn hình.

Tất cả đều liên quan đến Tô Nhiên.

Ảnh lịch trình.

Ảnh lịch hẹn.

Ảnh chuyến du lịch.

Ảnh đặt bàn nhà hàng.

Thậm chí cả quà sinh nhật mà anh chuẩn bị cho vợ.

Lâm Duyệt đều biết.

Mà điều đáng sợ nhất là.

Ngay sau mỗi ảnh chụp.

Đều có một dòng ghi chú.

“Kế hoạch hủy.”

“Hẹn khách.”

“Tăng ca.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...