Hai năm trước, Cố Cẩn Niên dùng danh nghĩa công ty chi trả toàn bộ chi phí sinh hoạt cho mẹ con Triệu Du, ghi vào mục “tiếp khách đặc biệt”.
Một năm trước, mẹ Cố tặng Cố Vinh một chiếc vòng vàng, trong ảnh chụp sinh nhật, bố mẹ Cố đều có mặt.
Tấm ảnh cuối cùng là bữa tiệc sinh nhật năm tuổi của Cố Vinh.
Cố Cẩn Niên bế cậu bé đứng trước bánh kem.
Triệu Du dựa vào vai anh ta.
Bố mẹ Cố đứng phía sau cười rạng rỡ.
Bên trên chiếc bánh kem viết:
“Chúc cháu đích tôn Cố Vinh sinh nhật vui vẻ.”
Cháu đích tôn.
Tôi nhìn ba chữ ấy, bật cười thành tiếng.
Cười đến nước mắt chảy ra.
Hóa ra không chỉ Cố Cẩn Niên có hai tổ ấm.
Mà cả nhà họ Cố cũng có hai bộ mặt.
Trước mặt tôi, mẹ Cố luôn lạnh nhạt, trách tôi không biết sinh con, trách tôi khiến nhà họ Cố tuyệt hậu.
Sau lưng tôi, bà ta đã ôm cháu đích tôn năm năm.
Vậy những lời trách móc ấy là gì?
Là cố tình làm tôi áy náy.
Là để tôi cảm thấy mình nợ nhà họ Cố.
Là để sau này, khi sự thật bị lộ, họ có thể đường hoàng nói với tôi:
“Dù sao cô cũng không sinh được con, Cẩn Niên chỉ là vì nhà họ Cố.”
Tôi đặt điện thoại xuống.
Trong lòng không còn chút lưu luyến nào nữa.
Buổi chiều, luật sư Tần Duệ đến bệnh viện.
Anh ta là bạn đại học của anh trai tôi, nổi tiếng vì chưa từng thua trong các vụ kiện hôn nhân tài sản phức tạp.
Tần Duệ nhìn qua tài liệu, đẩy kính.
“Cô Lục, nếu chỉ ly hôn vì ngoại tình, cô có thể lấy được bồi thường tinh thần, nhưng con số sẽ không quá lớn.”
Tôi gật đầu.
“Tôi biết.”
“Nhưng nếu chứng minh Cố Cẩn Niên dùng tài sản chung vợ chồng để nuôi Triệu Du, tặng nhà, tặng xe, chi trả học phí và sinh hoạt, chúng ta có thể yêu cầu thu hồi phần tài sản đó.”
Anh trai ngồi bên cạnh lạnh lùng nói:
“Không chỉ thu hồi. Tôi muốn nhà họ Cố mất quyền điều hành dự án Nam Thành.”
Tần Duệ nhìn anh.
“Chuyện đó liên quan đến thương mại, không nằm trong phạm vi ly hôn.”
Tôi chậm rãi mở miệng:
“Nhưng cổ phần Cố thị mà Cố Cẩn Niên đang nắm giữ, một phần đến từ quà cưới của nhà họ Lục. Thỏa thuận đầu tư năm đó có điều khoản đạo đức và điều khoản bảo vệ uy tín. Nếu người điều hành gây tổn hại nghiêm trọng đến danh tiếng hai bên, nhà họ Lục có quyền rút vốn trước hạn và yêu cầu bồi thường.”
Tần Duệ hơi ngạc nhiên.
Anh trai cũng nhìn tôi.
Tôi cười nhạt.
“Sáu năm nay, tôi không đi làm ở Cố thị, không có nghĩa là tôi không biết đọc hợp đồng.”
Trước khi kết hôn, tôi từng là sinh viên được nhận vào chương trình nghiên cứu kinh tế quốc tế.
Chỉ là sau đó, Cố Cẩn Niên nói anh ta không muốn tôi quá vất vả.
Anh ta nói:
“Mãn Mãn, em chỉ cần làm điều em thích, cả đời này anh nuôi em.”
Tôi thật sự tin.
Tin đến mức suýt nữa từ bỏ chính mình.
Nhưng từ hôm nay trở đi, tôi sẽ lấy lại từng chút một.
Cả tôi.
Cả những thứ nhà họ Cố nợ tôi.
**Chương 7**
Tôi xuất viện sau hai ngày.
Cố Cẩn Niên nhất định muốn đón tôi về nhà.
Tôi không từ chối.
Vở kịch này vẫn chưa đến lúc hạ màn.
Trên đường về, anh ta lái xe rất chậm.
Cứ vài phút lại quay sang nhìn tôi.
“Mãn Mãn, em muốn ăn gì không? Anh bảo dì Trương nấu canh cho em nhé?”
“Không cần.”
“Vậy em có muốn về nhà mẹ đẻ ở vài ngày không? Nhưng bác sĩ nói em cần người chăm sóc, anh sợ…”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Anh sợ gì?”
Cố Cẩn Niên im lặng.
Tôi thay anh ta nói tiếp:
“Sợ em về nhà họ Lục rồi không quay lại nữa?”
Tay anh ta siết chặt vô lăng.
“Mãn Mãn, em đừng nói như vậy. Anh không chịu nổi.”
Tôi bật cười.
“Anh không chịu nổi gì?”
Không chịu nổi bị bỏ rơi?
Không chịu nổi mất đi người vợ luôn tin anh?
Hay không chịu nổi nhà họ Lục rút vốn, khiến cái ghế tổng giám đốc của anh lung lay?
Cố Cẩn Niên dừng xe bên đường.
Anh ta quay sang ôm lấy tôi.
“Mãn Mãn, anh biết mấy ngày nay em rất lạ. Có phải mẹ anh lại nói gì khiến em buồn không? Em đừng nghe mẹ, anh mới là người sống với em cả đời.”
Tôi để mặc anh ta ôm.
Không đáp lại.
Cố Cẩn Niên càng hoảng.
“Anh thề, anh sẽ bảo vệ em và con thật tốt. Chúng ta sẽ có một gia đình hạnh phúc. Mãn Mãn, em tin anh một lần nữa được không?”
Một lần nữa?
Tôi đã tin anh ta quá nhiều lần rồi.
Tin mỗi bức ảnh họp hành.
Tin mỗi câu “anh đang tăng ca”.
Tin mỗi lần anh ta nửa đêm ôm tôi xin lỗi vì bận quá không thể về nhà ăn cơm.
Tin đến mức trong mắt tất cả mọi người, tôi biến thành kẻ ngu duy nhất.
Tôi nhẹ nhàng đẩy anh ta ra.
“Lái xe đi, em mệt.”
Chaporia
Bình Luận (0)