Bởi vì đây không còn là chuyện tình cảm đơn thuần.

Mà là tiền.

Là lợi ích.

Là nghi vấn công ty dùng tài sản sai mục đích.

Cổ đông Cố thị ngồi không yên.

Đối tác ngồi không yên.

Ngay cả những người vốn muốn xem náo nhiệt cũng bắt đầu nói:

“Nuôi bồ bằng tiền vợ còn chưa đủ, còn lôi cả công ty vào?”

“Cố thị quản trị kiểu gì vậy?”

“Lục Mỹ Mãn đúng là tỉnh. Không khóc lóc đánh ghen, trực tiếp đánh vào tiền.”

Tối đó, Cố Cẩn Niên đến nhà họ Lục.

Anh ta đứng ngoài cổng suốt ba tiếng.

Trời đổ mưa.

Người giúp việc vào báo, mẹ tôi nhìn tôi.

“Mãn Mãn, con muốn gặp không?”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

Mẹ tôi thở dài, ngồi xuống bên cạnh tôi.

Bà không mắng tôi ngu.

Không trách tôi làm ảnh hưởng hai nhà.

Chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên bụng tôi.

“Con gái của mẹ chịu khổ rồi.”

Tôi vốn tưởng mình đã không khóc được nữa.

Nhưng nghe thấy câu ấy, mắt vẫn đỏ lên.

“Mẹ, con xin lỗi.”

Mẹ tôi ôm tôi.

“Người sai không phải con, vì sao con xin lỗi?”

Tôi dựa vào vai mẹ.

Từ ngày kết hôn, tôi luôn cố gắng làm một người vợ tốt, một con dâu tốt.

Tôi quên mất trước khi là vợ của Cố Cẩn Niên, tôi cũng từng là con gái được bố mẹ nâng niu trong lòng bàn tay.

Ngoài cổng, Cố Cẩn Niên vẫn không chịu đi.

Anh trai tôi mất kiên nhẫn, cầm ô ra ngoài.

Tôi đứng sau rèm cửa nhìn.

Cố Cẩn Niên vừa thấy anh trai tôi đã lập tức nói:

“Anh, cho em gặp Mãn Mãn một lần. Chỉ một lần thôi.”

Anh trai tôi lạnh lùng nhìn anh ta.

“Ai là anh cậu?”

Cố Cẩn Niên cứng đờ.

“Em biết em sai rồi. Em thật sự yêu cô ấy. Anh để em gặp cô ấy đi, em sẽ giải thích rõ ràng…”

Anh trai tôi cười lạnh.

“Giải thích gì? Giải thích cậu ngủ với người khác thế nào? Giải thích con riêng năm tuổi từ đâu ra? Hay giải thích cả nhà cậu tính toán để em gái tôi nhận con riêng của cậu làm con nuôi?”

Mặt Cố Cẩn Niên trắng bệch.

“Em chưa từng muốn làm tổn thương Mãn Mãn.”

“Vậy cậu thành công rồi.” Anh trai tôi nói. “Cậu không chỉ làm tổn thương nó, cậu còn khiến nó ghê tởm sáu năm hôn nhân của mình.”

Cố Cẩn Niên lảo đảo lùi lại.

Mưa rơi ướt cả người anh ta.

Anh ta nhìn về phía cửa sổ phòng tôi.

Tôi biết anh ta không nhìn thấy tôi.

Nhưng tôi vẫn kéo rèm lại.

Không muốn nhìn thêm.

Đêm đó, Cố Cẩn Niên gửi cho tôi một đoạn tin nhắn rất dài.

Anh ta kể chuyện anh ta và Triệu Du quen nhau thời đại học.

Kể Triệu Du từng cứu anh ta trong một tai nạn.

Kể năm đó Triệu Du rời đi vì gia đình phản đối.

Kể anh ta gặp tôi sau đó, thật sự đã muốn bắt đầu lại.

Kể đêm trước hôn lễ, Triệu Du say rượu gọi cho anh ta, nói muốn gặp anh ta lần cuối.

Kể mọi chuyện phát sinh ngoài dự tính.

Kể khi biết Triệu Du mang thai, anh ta từng muốn để cô ta bỏ đứa trẻ, nhưng Triệu Du quỳ xuống cầu xin.

Kể anh ta không nỡ.

Kể anh ta càng không nỡ mất tôi.

Cuối cùng anh ta viết:

“Mãn Mãn, anh biết anh ích kỷ. Nhưng anh yêu em là thật. Anh không yêu A Du nữa, anh chỉ không thể bỏ mặc Vinh Vinh. Cho anh một cơ hội, anh sẽ đưa mẹ con họ đi xa. Từ nay về sau anh chỉ có em và con của chúng ta.”

Tôi đọc xong.

Không trả lời.

Chỉ chuyển tiếp cho luật sư Tần.

Tần Duệ trả lời rất nhanh:

“Tin nhắn thừa nhận quan hệ và con riêng, có giá trị tham khảo. Đã lưu.”

Tôi đặt điện thoại xuống.

Cố Cẩn Niên luôn nghĩ nước mắt và lời yêu có thể giải quyết mọi thứ.

Đáng tiếc.

Lần này, thứ chờ anh ta không phải là sự tha thứ của tôi.

Mà là giấy triệu tập của tòa.

**Chương 11**

Triệu Du tìm đến tôi trước phiên hòa giải đầu tiên.

Cô ta bị chặn ngoài cửa nhà họ Lục, không vào được.

Thế là cô ta ôm Cố Vinh đứng dưới cổng, khóc đến lê hoa đái vũ.

“Mỹ Mãn, tôi biết cô hận tôi. Nhưng Vinh Vinh vô tội mà. Cô cũng sắp làm mẹ rồi, cô nhẫn tâm nhìn một đứa trẻ mất bố sao?”

Camera ngoài cổng ghi lại hết.

Tôi ngồi trong phòng khách, nhìn màn hình giám sát.

Cố Vinh mặc áo khoác hàng hiệu, khuôn mặt giống Cố Cẩn Niên đến bảy phần.

Cậu bé ngẩng đầu nhìn camera, lớn tiếng hét:

“Người xấu! Trả bố lại cho con!”

Mẹ tôi nhíu mày.

Anh trai tôi cười lạnh.

“Dạy trẻ con giỏi thật.”

Tôi nhìn Triệu Du ôm con khóc trước cổng.

Cô ta tưởng dùng đứa trẻ có thể ép tôi mềm lòng.

Nhưng cô ta quên mất.

Người khiến Cố Vinh trở thành con riêng không phải tôi.

Người khiến cậu bé bị cuốn vào chuyện này cũng không phải tôi.

Là cô ta.

Là Cố Cẩn Niên.

Tôi bảo vệ sĩ mở loa ngoài cổng.

Triệu Du lập tức ngẩng đầu, tưởng tôi muốn gặp cô ta.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...