20px

Cố Cẩn Niên run giọng:

“Anh chưa từng tính toán em…”

“Vậy anh gọi đó là gì?”

Tôi nhìn anh ta.

“Giữ tôi trong nhà, để tôi làm người vợ hợp pháp, để nhà họ Lục tiếp tục giúp Cố thị.”

“Giữ Triệu Du bên ngoài, để cô ta sinh con trai cho nhà họ Cố, để bố mẹ anh có cháu đích tôn.”

“Giữ Cố Vinh trong bóng tối, để nó có bố nhưng không có danh phận.”

“Giữ đứa bé trong bụng tôi, để anh có thêm một con bài cứu vãn hôn nhân.”

Tôi cười lạnh.

“Cố Cẩn Niên, đời anh đúng là không bỏ phí ai cả.”

Mặt anh ta xám như tro.

Người hòa giải im lặng.

Luật sư của Cố Cẩn Niên cũng không biết nói gì.

Một lúc sau, Cố Cẩn Niên cúi đầu.

Giọng anh ta rất khẽ:

“Anh sai rồi.”

Tôi không đáp.

Anh ta nói tiếp:

“Anh không cầu em tha thứ ngay. Nhưng con của chúng ta không thể không có bố. Mãn Mãn, em cũng từng không có ý định sinh con, bây giờ đứa bé đến rồi, chẳng lẽ em muốn nó sinh ra trong gia đình tan vỡ sao?”

Tôi nhìn anh ta.

Thật lâu sau mới hỏi:

“Cố Vinh sinh ra trong gia đình thế nào?”

Cố Cẩn Niên sững sờ.

Tôi nói:

“Anh biết trẻ con cần gia đình đầy đủ, vậy tại sao anh để Cố Vinh làm con riêng năm năm?”

“Anh biết con tôi không thể sinh ra trong gia đình tan vỡ, vậy tại sao anh tự tay phá vỡ gia đình của nó?”

“Cố Cẩn Niên, đừng dùng con để đạo đức bắt cóc tôi.”

Tôi đặt tay lên bụng.

“Đứa bé này có mẹ, có ông bà ngoại, có cậu. Nó sẽ được yêu thương tử tế. Còn người bố như anh, có hay không cũng chẳng đáng tiếc.”

Cố Cẩn Niên như bị đánh một đòn nặng.

Anh ta đỏ mắt, không nói nổi.

Hòa giải thất bại.

Ra khỏi phòng, Triệu Du đứng ở hành lang.

Cô ta không còn dáng vẻ đắc ý như trong bệnh viện.

Gương mặt nhợt nhạt, mắt sưng đỏ.

Vừa thấy Cố Cẩn Niên, cô ta lập tức chạy tới.

“Cẩn Niên, luật sư nói cô Lục muốn lấy lại căn hộ. Em với Vinh Vinh biết ở đâu bây giờ?”

Cố Cẩn Niên nhìn cô ta.

Ánh mắt rất mệt.

“Anh sẽ sắp xếp chỗ ở khác cho em.”

Triệu Du nắm lấy tay anh ta.

“Vậy còn danh phận của Vinh Vinh? Anh đã hứa sẽ đón mẹ con em về nhà mà.”

Tôi đi ngang qua họ.

Triệu Du lập tức nhìn tôi, ánh mắt đầy hận ý.

“Lục Mỹ Mãn, cô đã có tất cả rồi, tại sao còn phải ép mẹ con tôi đến đường cùng?”

Tôi dừng bước.

Quay đầu nhìn cô ta.

“Tất cả?”

Tôi bật cười.

“Cô cầm tiền của tôi, dùng chồng của tôi, để con cô gọi bố của nó ngay trước mặt tôi, rồi nói tôi có tất cả?”

Triệu Du cắn môi.

“Nhưng Cẩn Niên yêu cô! Người anh ấy không chịu buông là cô! Tôi chỉ có Vinh Vinh thôi!”

Tôi nhìn cô ta thật lâu.

Cuối cùng nói:

“Triệu Du, cô đáng thương nhất không phải vì cô không có danh phận.”

“Cô đáng thương nhất là đến bây giờ vẫn nghĩ Cố Cẩn Niên là phần thưởng.”

Nói xong, tôi xoay người rời đi.

Sau lưng, Triệu Du hét lên:

“Cô đừng đắc ý! Cẩn Niên sẽ không bỏ Vinh Vinh! Nhà họ Cố cũng sẽ không bỏ cháu đích tôn!”

Tôi không quay đầu.

Bởi vì tôi biết.

Rất nhanh thôi, thứ mà cô ta xem là chỗ dựa sẽ biến thành xiềng xích.

**Chương 13**

Cuộc chiến tài sản kéo dài hơn tôi nghĩ.

Không phải vì chứng cứ không đủ.

Mà vì nhà họ Cố không chịu buông.

Mẹ Cố tìm đến nhà họ Lục vài lần, lần nào cũng bị chặn ngoài cổng.

Bà ta đổi sang gọi điện cho mẹ tôi.

Ban đầu còn mềm mỏng.

“Chúng ta đều là cha mẹ, con cái cãi nhau, người lớn nên khuyên nhủ.”

Mẹ tôi chỉ nói:

“Con gái tôi không cãi nhau. Nó đang ly hôn.”

Sau đó mẹ Cố bắt đầu khóc.

“Mãn Mãn đang mang thai cháu nhà họ Cố, chẳng lẽ bà nhẫn tâm để đứa trẻ không có bố?”

Mẹ tôi đáp:

“Nó có bố hay không, phải hỏi con trai bà đã làm gì.”

Cuối cùng mẹ Cố tức đến mất lý trí.

“Nhà họ Lục các người đừng quá đáng! Mãn Mãn gả vào nhà họ Cố sáu năm không sinh con, Cẩn Niên có con bên ngoài cũng là bất đắc dĩ!”

Lần đó, mẹ tôi trực tiếp cúp máy.

Sau đó bà gọi cho luật sư Tần.

“Thêm nội dung xúc phạm danh dự phụ nữ mang thai vào hồ sơ.”

Tôi nghe mà bật cười.

Mẹ tôi nhìn tôi.

“Cười gì?”

“Con chỉ không ngờ mẹ còn dữ hơn anh.”

Mẹ tôi hừ nhẹ.

“Mẹ trước đây không dữ, là vì mẹ tưởng con sống hạnh phúc. Bây giờ nó dám bắt nạt con gái mẹ, mẹ còn khách sáo với ai?”

Tôi ôm lấy mẹ.

Trong lòng ấm áp đến cay mắt.

Trong lúc đó, cuộc điều tra nội bộ Cố thị cũng xảy ra vấn đề.

Một vài cổ đông lớn phát hiện Cố Cẩn Niên nhiều năm qua dùng danh nghĩa tiếp khách và chi phí phát triển thị trường để che giấu một phần khoản chi cho Triệu Du.

Số tiền không đủ lớn để khiến anh ta vào tù ngay lập tức, nhưng đủ để khiến uy tín của anh ta trong công ty sụp đổ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...