Tôi vô thức liếc nhìn bảng tên trước ngực anh.
Lục Dữ Thâm.
Quản lý dự án.
Khi ấy.
Tôi hoàn toàn không biết.
Người đàn ông trước mặt sẽ chiếm trọn bốn năm thanh xuân của mình.
Sau khi vào công ty.
Tôi được phân tới tổ của anh.
Ngày đầu tiên đi làm.
Tôi bị khách hàng mắng khóc ngay trong phòng họp.
Là anh kéo ghế ngồi xuống bên cạnh.
Bình tĩnh tiếp nhận toàn bộ công việc.
Sau khi cuộc họp kết thúc.
Anh đưa cho tôi một chai nước.
Chỉ nói một câu.
“Khóc xong chưa?”
Tôi vừa lau nước mắt vừa gật đầu.
Anh lại hỏi.
“Vậy còn làm được không?”
Tôi nghiến răng.
“Làm được.”
Anh nhìn tôi vài giây.
Khóe môi khẽ cong lên.
“Được.”
“Từ mai tiếp tục.”
Chỉ một câu như vậy.
Tôi nhớ suốt bốn năm.
Sau này.
Tôi theo anh đi khắp nơi gặp khách hàng.
Theo anh thức trắng đêm sửa phương án.
Theo anh từ quản lý dự án lên giám đốc.
Rồi từ giám đốc trở thành tổng giám đốc bộ phận.
Có lần.
Một dự án lớn xảy ra sự cố.
Toàn bộ tổ phải tăng ca liên tục hơn nửa tháng.
Đêm đó.
Tôi sốt tới ba mươi chín độ.
Vẫn ôm máy tính làm việc.
Lục Dữ Thâm phát hiện.
Anh trực tiếp đóng laptop của tôi lại.
Lần đầu tiên nổi giận.
“Tô Niệm Khâm.”
“Em muốn ch/e/t trên bàn làm việc à?”
Tôi cười.
“Dự án chưa xong.”
Anh im lặng vài giây.
Sau đó cởi áo vest khoác lên người tôi.
“Về bệnh viện.”
“Tôi không muốn ngày mai phải tuyển thư ký mới.”
Khi ấy.
Tôi ngốc nghếch vui vẻ cả một tuần.
Chỉ vì một câu nói ấy.
Bây giờ nghĩ lại.
Thật nực cười.
Có lẽ trong mắt anh.
Tôi chỉ là một nhân viên dùng thuận tay.
Chỉ vậy thôi.
Điện thoại bất ngờ rung lên.
Là một bức ảnh Đường Khả Nhiễm gửi tới.
Ảnh chụp buổi liên hoan công ty ba năm trước.
Trong ảnh.
Mọi người đều đang cười.
Chỉ có tôi.
Ngẩng đầu nhìn về phía Lục Dữ Thâm.
Ánh mắt chẳng hề che giấu.
Đường Khả Nhiễm nhắn thêm một câu.
【Cả thế giới đều biết cậu thích anh ta.】
【Chỉ có anh ta không biết.】
Tôi nhìn bức ảnh thật lâu.
Cuối cùng bật cười.
Không phải anh không biết.
Chỉ là anh không muốn biết.
Nếu thật sự không biết.
Thì làm sao mỗi lần tôi muốn tiến thêm một bước.
Anh đều lùi lại.
Có một lần.
Đường Khả Nhiễm uống say.
Trực tiếp hỏi trước mặt mọi người:
“Lục tổng, anh với Niệm Niệm rốt cuộc là quan hệ gì?”
Khi đó.
Toàn bộ phòng riêng đều im lặng.
Tôi hồi hộp đến mức tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Còn Lục Dữ Thâm chỉ cười nhạt.
“Nghĩ nhiều rồi.”
“Cô ấy là cộng sự quan trọng nhất của tôi.”
Cộng sự.
Chỉ hai chữ.
Đã chặn đứng mọi hy vọng của tôi.
Nhưng tôi vẫn cố chấp.
Tự lừa mình rằng anh chỉ chưa chuẩn bị xong.
Rằng anh quá bận.
Rằng thời điểm chưa thích hợp.
Cho tới ba ngày trước.
Khi nhìn thấy giấy đăng ký kết hôn.
Tôi mới hiểu.
Không phải thời điểm chưa thích hợp.
Mà là người chưa từng thích hợp.
Người không phù hợp với anh.
Từ đầu đến cuối.
Đều là tôi.
Nghĩ đến đây.
Tôi chậm rãi tắt bức ảnh.
Ngay lúc ấy.
Một tin nhắn mới xuất hiện.
Là số lạ.
Chỉ có một câu ngắn ngủi.
【Tô tiểu thư.】
【Nếu cô còn muốn giữ lại chút thể diện cuối cùng, xin đừng tiếp tục xuất hiện trước mặt Dữ Thâm nữa.】
Phía dưới còn có một bức ảnh.
Ảnh chụp giấy đăng ký kết hôn.
Tên của hai người được chụp rất rõ.
Lục Dữ Thâm.
Thẩm Nguyệt Vi.
Tôi nhìn tin nhắn.
Khóe môi chậm rãi nhếch lên.
Thì ra.
Cuối cùng vẫn không nhịn được nữa sao?
Tôi không trả lời.
Chỉ lưu lại số điện thoại.
Sau đó kéo xuống cuối ảnh.
Phóng to.
Rồi nhìn thấy góc dưới cùng của bức ảnh.
Có phản chiếu một chiếc vòng tay kim cương.
Chiếc vòng ấy.
Tôi từng thấy trên tay Thẩm Nguyệt Vi.
Rất nhiều lần.
Tôi đặt điện thoại xuống.
Ánh mắt dần lạnh đi.
Xem ra.
Những ngày yên tĩnh của tôi.
Sắp kết thúc rồi.
5
Ba ngày sau.
Tôi nhận được cuộc gọi từ một số lạ.
Giọng nữ ở đầu dây bên kia rất dịu dàng.
“Tô tiểu thư, có thời gian gặp mặt không?”
Tôi đang sửa hồ sơ xin việc.
Nghe giọng nói ấy, động tác dừng lại một chút.
“Thẩm Nguyệt Vi?”
Đầu dây bên kia khẽ cười.
“Xem ra cô đã lưu số tôi rồi.”
Tôi nhìn màn hình máy tính.
“Có chuyện gì?”
“Tôi muốn gặp cô một lần.”
“Tôi nghĩ có vài hiểu lầm cần giải quyết.”
Tôi im lặng vài giây.
Sau đó đồng ý.
Một giờ sau.
Tôi xuất hiện tại một quán cà phê cao cấp nằm ở trung tâm thành phố.
Thẩm Nguyệt Vi đã ngồi sẵn ở đó.
Bộ váy hàng hiệu màu kem.
Túi xách đặt bên cạnh.
Ngay cả chiếc cốc trước mặt cũng là loại cà phê đắt nhất trong quán.
Tôi kéo ghế ngồi xuống.
“Thẩm tiểu thư.”
Cô ta mỉm cười.
“Tô tiểu thư.”
“Cảm ơn cô đã tới.”
Tôi không vòng vo.
“Có chuyện gì cứ nói thẳng.”
Nụ cười trên mặt Thẩm Nguyệt Vi hơi khựng lại.
Rõ ràng cô ta không thích cách nói chuyện trực tiếp của tôi.
Nhưng rất nhanh đã khôi phục bình thường.
“Tô tiểu thư thật thẳng thắn.”
“Tôi cũng không thích lãng phí thời gian.”
Nói xong.
Cô ta lấy từ trong túi ra một tờ chi phiếu.
Đẩy về phía tôi.
Tôi cúi đầu nhìn.
Năm trăm nghìn.
Khá hào phóng.
“Tô tiểu thư.”
Chaporia
Bình Luận (0)