Hạ Tầm đột nhiên ngẩng đầu.
Sự không cam lòng bị đè nén bấy lâu cuối cùng cũng bùng lên.
Anh ta đưa tay muốn giữ lấy tôi.
“Tôi thật sự rất may mắn vì hôm đó anh thất hẹn.”
“Tôi thật sự rất may mắn vì không cần phải bàn chuyện cưới xin với loại người như anh.”
15
Xe chạy vào nhà cũ họ Tần.
Sau khi tôi rời đi, Tần Độ đã phát bệnh.
Tôi chạy vào đại sảnh.
Lần đầu tiên gặp bà nội của Tần Độ.
Người phụ nữ đã một mình chống đỡ tập đoàn Tần sau khi con trai và con dâu qua đời.
Cũng là người nuôi Tần Độ khôn lớn.
Theo lý mà nói.
Người giàu ở tuổi của bà đa số vẫn chăm sóc bản thân rất tốt.
Nhưng tóc bà đã bạc trắng.
Bà Tần nhìn thấy tôi như nhìn thấy cứu tinh.
Bà chỉ lên lầu:
“A Độ nhà chúng ta nhờ cháu vậy.”
Tôi gật đầu rồi chạy lên.
Tần Độ lại nhốt mình trong tủ quần áo.
Trong căn phòng của anh ở nhà cũ họ Tần có rất nhiều tủ quần áo lớn.
Tôi mở từng cái một.
Cuối cùng cũng tìm thấy anh trong chiếc tủ cuối cùng.
Anh co người ôm lấy đầu gối.
Hung dữ ngẩng đầu lên.
Nhưng khi nhìn thấy người tới là tôi.
Biểu cảm lập tức thay đổi.
Đáng thương vô cùng.
“Em không cần anh nữa.”
Anh tủi thân nhìn tôi.
Nước mắt rơi xuống như những hạt ngọc.
Anh ôm chặt lấy eo tôi.
Mím môi.
Không biết trong nửa ngày này anh đã suy nghĩ những gì.
Giây tiếp theo.
Anh nói ra một câu khiến người ta kinh ngạc:
“Sầm Sầm, có thêm một bạn trai nữa được không?”
“Không được!”
Tôi nghiêm mặt chỉ trích anh:
“Em là loại người ham ăn như vậy sao?”
Tần Độ ngẩng đầu nhìn tôi.
Đôi mắt ướt át.
Như thể trời đã sập xuống rồi.
Tôi không trêu anh nữa.
Cười rồi vò vò mặt anh:
“Đương nhiên chỉ có thể có một bạn trai thôi.”
“Ngoài anh ra, không ai đủ tư cách làm bạn trai em cả.”
“Hừm!”
Tần Độ ngẩn người.
Ngay sau đó vui mừng phát điên.
Đột nhiên đứng bật dậy.
Nhưng vì quên mất chiều cao của mình.
“Cốp!”
Một tiếng.
Đầu đập thẳng vào nóc tủ.
Anh xoa đầu.
Còn chưa hoàn hồn khỏi niềm vui.
Lại nhìn thấy chính mình trong gương.
Người trong gương đầy vệt nước mắt.
Tóc đen rối tung.
Quần áo cũng nhăn nhúm.
Nếu là trước đây.
Anh tuyệt đối không cho phép bản thân xuất hiện trước mặt tôi trong bộ dạng nhếch nhác như vậy.
Nhưng hiện tại.
Có chuyện còn quan trọng hơn thế.
Sau khi dỗ dành Tần Độ xong.
Tôi kể lại toàn bộ đầu đuôi câu chuyện cho anh.
Cuối cùng anh cũng thoát khỏi thân phận “kẻ trộm”.
Từ đó về sau.
Mỗi khi nhìn người khác.
Anh không còn mang vẻ mặt lén lút như chó con sợ bị cướp mất chủ nữa.
16
Tôi đi ăn cùng Miêu Miêu.
Cũng kể lại toàn bộ câu chuyện cho cô ấy nghe.
Cô ấy vừa ăn bún ốc vừa uống Coca đá.
Liên tục “ừm ừm ừm”.
Vui vẻ đến mức không ngậm được miệng.
Tôi yên lặng chờ một lúc.
Cuối cùng cô ấy cũng phản ứng lại.
Vỗ đùi một cái:
“Vậy cái tên Hạ Tầm chết tiệt đó chỉ vì vô tình nhìn thấy mặt tôi trong lần video kia nên mới ném cậu cho Tần Độ?”
Ngay cả tôi cũng không ngờ lý do lại hoang đường đến thế.
Trước đó tôi cũng từng gửi cho anh ta vài tấm ảnh chụp bóng lưng.
Cho nên sau sự cố lần đó.
Miêu Miêu từng kể với tôi.
Tôi cảm thấy cũng chẳng có gì nghiêm trọng.
Miêu Miêu tức đến nghiến răng:
“Tôi khinh cái loại chỉ biết nhìn mặt đánh giá người ta.”
Cô ấy giơ tay chỉ trời:
“Ông trời có mắt, đáng đời anh ta không có vợ!”
Tôi vuốt vuốt mái tóc đang xù lên của cô ấy.
Lại gọi thêm cho cô ấy một phần cánh gà nướng.
Sau đó.
Trong những tháng còn lại của thời gian trao đổi.
Ban ngày tôi đi học.
Buổi tối Tần Độ đến đón tôi.
Kết thúc chương trình trao đổi.
Tôi quay về trường mình.
Bắt đầu điên cuồng học bù số tín chỉ đã thay đổi.
Thỉnh thoảng Tần Độ cũng tới thăm.
Anh vẫn chưa quen đi các phương tiện giao thông.
Kinh Thị cách chỗ tôi quá xa.
Mỗi lần tài xế đều phải lái xe mấy tiếng đồng hồ mới đưa anh tới được.
Sau này.
Trong một bữa cơm.
Bà Tần liếc anh một cái rồi tức giận nói:
“Theo bà thấy thì con mua luôn một căn nhà ở chỗ Tiểu Sầm đi.”
Mắt Tần Độ lập tức sáng lên:
“Có lý.”
Lần đầu anh tới nhà tôi.
Gặp ba mẹ tôi.
Căng thẳng đến mức không được tự nhiên.
Ba tôi lẩm bẩm đầy bất mãn:
“Không được, tôi không đồng ý.”
“Con gái tôi nói nhiều như vậy.”
“Thằng nhóc này cả ngày không bật nổi một tiếng.”
“Con bé chẳng phải sẽ buồn chết sao?”
Mẹ tôi càng nhìn con rể càng thấy hài lòng.
Dùng chân đá nhẹ ba tôi một cái:
“Ít nói có gì không tốt?”
“Đây gọi là người lắng nghe hoàn hảo.”
“Chẳng lẽ giống ông, suốt ngày đứng trước mặt tôi nói tấu hài sao?”
Tần Độ căng thẳng nhìn hai người:
“Chú dì, cháu biết nói chuyện.”
Sau khi tốt nghiệp năm tư.
Tôi và Tần Độ bắt đầu kế hoạch du lịch sau tốt nghiệp.
Những năm này.
Anh đã khá hơn rất nhiều.
Không còn sợ gặp người khác và nói chuyện với người khác như trước.
Nhưng vì đây vẫn là lần đầu tiên.
Nên những nơi chúng tôi đi đều ở trong nước.
Chúng tôi đến Vân Nam.
Ngắm mặt trời chiếu lên núi tuyết.
Cưỡi xe điện dọc bờ hồ Nhĩ Hải.
Tôi kéo Tần Độ đi chụp ảnh dân tộc Tây Tạng.
Rồi chụp ảnh dân tộc Thái.
Những bộ trang phục sặc sỡ đó anh cũng ngoan ngoãn mặc vào.
Đi trên đường.
Có người hỏi tôi thuê người mẫu chụp đôi ở tiệm ảnh nào vậy.
Chaporia
Bình Luận (0)