20px

Tôi biết, họ đang chờ tôi mềm lòng.

Một cô gái khóc, một bạn trai hối hận, một người thầy im lặng.

Theo kịch bản quen thuộc của họ, tôi nên hiểu chuyện, nên nhượng bộ, nên nói “bỏ qua đi”.

Tôi không.

Tôi nhìn Tô Mạn:

“Chị không dễ dàng, nên có thể lấy thành quả của người khác. Vậy tôi dễ dàng sao?”

Tiếng khóc của Tô Mạn khựng lại.

Tôi tiếp tục:

“Từ năm nhất cao học tôi ngày nào cũng ở thư viện, làm hỏng hai máy tính, sửa mười bảy bản đề cương, khi thiếu dữ liệu thì đi từng thành phố để bổ sung. Gia đình chị khó khăn, tôi không có áp lực sao? Chị muốn chứng minh bản thân, tôi không muốn sao?”

Giọng tôi không lớn, nhưng từng chữ đều rõ ràng.

“Tô Mạn, chị không thua ở chỗ không dễ dàng.”

“Chị thua ở chỗ lấy sự không dễ dàng của người khác làm bàn đạp cho mình.”

Phòng họp không còn ai nói gì.

Sau hôm đó, hướng dư luận về tôi trong vòng bạn bè bắt đầu thay đổi.

Có người lặng lẽ hỏi tôi:

“Vãn Vãn, nghe nói cậu có đầy đủ chứng cứ?”

Tôi chỉ trả lời: “Đợi kết quả điều tra.”

Trước đây tôi luôn nghĩ, im lặng sẽ khiến mình chịu thiệt.

Sau này mới hiểu, khi thật sự có chứng cứ, im lặng không phải yếu đuối.

Là chờ dao được mài sắc.

06

Khi điều tra mới đi được một nửa, khoa đột nhiên thông báo Tô Mạn sẽ tham gia diễn đàn kinh tế học trẻ vào tuần sau.

Chủ đề báo cáo của cô ta, chính là bài đã được nhận đó.

Diệp Tình nghe xong suýt nổ tung.

“Cô ta điên rồi à? Điều tra còn chưa xong, cô ta còn dám mang đồ của cậu đi trình bày?”

Tôi nhìn lịch trình diễn đàn, đầu ngón tay dừng lại trên tên cô ta.

Tô Mạn không chỉ dám.

Cô ta còn muốn tranh thủ trước khi kết quả điều tra có, biến bài này thành sự thật đã rồi.

Báo cáo công khai, chuyên gia nhận xét, truyền thông đưa tin.

Chỉ cần cô ta trình bày suôn sẻ tại diễn đàn, về sau dù có rút bài, cũng có thể nói là “tranh chấp học thuật”.

Chứ không phải “chiếm dụng thành quả”.

Hạ Văn cũng nhắn tin cho tôi.

Số lạ.

“Vãn Vãn, sau diễn đàn, anh sẽ khuyên Mạn Mạn rút bài. Em đừng đến hiện trường, được không?”

Tôi nhìn tin nhắn đó, cười.

Anh ta quá hiểu tôi.

Cho nên anh ta biết tôi nhất định sẽ đến.

Ngày diễn đàn, thời tiết rất đẹp.

Tôi mặc một bộ vest váy màu xanh đậm, trang điểm nhẹ, ngồi ở hàng thứ ba gần lối đi.

Diệp Tình ngồi bên cạnh, căng thẳng đến mức uống nước liên tục.

“Vãn Vãn, cậu chắc chứ?”

Tôi nói: “Chắc.”

“Nhỡ họ nói cậu gây rối thì sao?”

“Tôi không gây rối.” tôi mở sổ, “Tôi đặt câu hỏi.”

Mười giờ hai mươi sáng, Tô Mạn lên bục.

Hôm nay cô ta ăn mặc rất tinh tế, áo sơ mi trắng, khuyên tai ngọc trai, tóc dài buông vai. Khi màn hình lớn sáng lên, cô ta mỉm cười cúi chào.

“Kính thưa các thầy cô và các bạn, bài tôi trình bày hôm nay là ‘Sự phát triển của tài chính số, đổi mới xanh của doanh nghiệp và hiệu quả chuyển đổi carbon thấp’.”

Tiêu đề quen thuộc được thốt ra từ miệng cô ta, trong bụng tôi dâng lên một luồng lạnh.

Cô ta trình bày rất trôi chảy.

Bối cảnh nghiên cứu, cơ chế lý thuyết, thiết lập biến, kết quả thực nghiệm.

Mỗi trang PPT, đều giống như bị xé ra từ một năm rưỡi cuộc đời của tôi, rồi dán vào lý lịch của cô ta.

Bên dưới có giảng viên gật đầu.

Có người chụp ảnh.

Có người gửi trong nhóm hội nghị: “Đề tài của Tô Mạn khá vững.”

Tôi cúi đầu ghi vài từ khóa vào sổ.

Định nghĩa biến.

Khoảng mẫu.

Chú thích mã.

Tái hiện lỗi.

Khi Tô Mạn trình bày đến phần kiểm định độ vững, trên màn hình hiện ra một bảng.

Tôi nhìn cột cuối của bảng 3, khóe miệng khẽ động.

Cô ta vẫn dùng phiên bản kết quả sai đó.

Đó là bản trung gian tôi chạy ra vào tháng mười hai năm ngoái.

Khi đó tôi nhầm lẫn giữa “số lượng cấp bằng sáng chế xanh” và “số lượng đơn đăng ký”, khiến hệ số bị phóng đại. Sau đó tôi đã sửa trong bản luận văn cuối.

Nhưng Tô Mạn không biết.

Vì thứ cô ta lấy là bản cũ.

Kết thúc báo cáo, người điều phối nói: “Bây giờ vào phần hỏi đáp.”

Một giảng viên hàng đầu hỏi trước về phương pháp.

Tô Mạn trả lời có chút mơ hồ, nhưng tạm qua.

Sau câu hỏi thứ hai, tôi giơ tay.

Người điều phối nhìn tôi: “Bạn ở hàng ba.”

Tôi đứng lên.

Ánh mắt cả hội trường dồn về phía tôi.

Nụ cười trên mặt Tô Mạn cứng lại trong một thoáng.

Tôi mở tờ giấy trong tay, giọng bình tĩnh:

“Tô Mạn sư tỷ, em có ba câu hỏi.”

Tay cô ta siết chặt micro.

Tôi nói:

“Thứ nhất, biến đổi mới xanh trong bài của chị sử dụng số lượng đơn đăng ký hay số lượng được cấp?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...