
Giới Thiệu
Ta và tỷ tỷ là tỷ muội cùng một mẹ sinh ra nhưng ta có gen tốt hơn.
Ta khỏe mạnh, hoạt bát, còn nàng từ nhỏ đã mang bệnh trong người.
Ta cưỡi ngựa bắn cung, nàng chỉ cần gặp chút gió lạnh đã đỏ hoe mắt. Ta tung hoành trên sân cúc cầu, nàng lại ôm ngực than mệnh bạc phận hẩm. Đến khi ta bắt đầu bàn chuyện hôn sự, nàng càng bệnh nặng đến mức nằm liệt giường.
Thế là mẫu thân bẻ gãy những mũi tên ta yêu quý, ném bỏ quả cúc cầu ta nâng niu bao năm, thậm chí còn trì hoãn cả hôn ước của ta.
Ta uất nghẹn đến cực điểm.
“Nàng bệnh thì con phải ở bên cạnh bầu bạn sao?”
“Nếu một ngày nàng ch/ế/t, chẳng lẽ con cũng phải ch/ôn theo nàng à?”
Ta không ngờ chỉ một câu nói trong lúc tức giận lại khiến mọi chuyện hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát.
Mẫu thân nhìn ta thật lâu.
Ánh mắt ấy lạnh lẽo đến mức khiến sống lưng ta phát rét.
Sau đó, bà quay người, quỳ xuống trước mặt tổ phụ tổ mẫu.
“Tội phụ Triệu Vinh Hoa dạy con không nghiêm.”
“Khiến thứ nữ tranh hơn thua với trưởng tỷ, còn mở miệng nguyền rủa tỷ tỷ ruột thịt.”
“Tội phụ không còn mặt mũi tiếp tục làm con dâu trưởng Trình gia.”
“Nay xin tự rời khỏi Trình gia.”
Tự xin bị hưu.
Chỉ bốn chữ ấy đã khiến ta hoảng loạn.
Ta chẳng còn tâm trí đâu mà để ý tới những oan ức trong lòng nữa, vội vàng quỳ xuống trước mặt tổ mẫu.
“Là A Nhân nói năng hồ đồ.”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)