20px

Nhưng thường thì tiểu Kim Long chơi vài cái đã bỏ, còn ta, nhìn những thứ phát sáng lấp lánh ấy, lại khó rời mắt.

Hắn chú ý đến ánh nhìn của ta, sẽ khẽ cong môi, không nói gì.

Ngày hôm sau, những món tương tự lại xuất hiện trong điện.

Hắn chạm vào vảy ta cũng nhiều hơn.

Không còn là những động tác kiểm tra ban đầu, mà nhẹ nhàng hơn, chậm rãi hơn, mang theo một loại… an ủi?

Thậm chí có lúc, hắn còn tựa vào thân thể cuộn tròn của ta để chợp mắt.

Mái tóc bạc buông xuống, hơi thở đều đặn, hàng mi dài in bóng mờ trên mắt.

Bỏ hết phòng bị, yên tĩnh đến mức chẳng giống vị thái tử cao quý của long tộc.

Ta nhìn gương mặt ngủ say nghiêng nghiêng của hắn, nhìn tiểu Kim Long bò khắp người ta, cắn vảy ta để mài răng, trong lòng dâng lên một cảm giác vô cùng lạ lẫm.

Ấm áp, nhưng bất an.

Tựa như khoảng thời gian đánh cắp.

Ta biết đây là giả dối.

Là sự cân bằng mong manh xây dựng trên nhận thức sai lầm của tiểu Kim Long.

Chỉ cần sự thật bị vạch trần, hoặc tiểu Kim Long không còn cần ta nữa, tất cả sẽ tan vỡ.

Nhưng ta đã đắm chìm.

Đắm chìm trong thứ ấm áp của việc được cần đến.

Đắm chìm trong chút dịu dàng thoáng hiện từ hắn, dù có lẽ chẳng thuộc về ta.

Thậm chí ta còn vô sỉ hy vọng, những ngày như thế có thể kéo dài thêm chút nữa.

Tiểu Kim Long lớn lên từng ngày.

Vảy ngày càng sáng, sừng nhỏ cũng bắt đầu nhú ra.

Nó học thêm nhiều từ, bay cũng vững hơn.

Nhưng nó vẫn gọi ta là “A nương”, vẫn thích quấn lấy ta.

Thái tử long tộc nhìn, ánh mắt càng thêm phức tạp.

Một ngày, hắn mang tới một chiếc gương đồng cổ xưa.

Khung gương khắc hoa văn rồng phức tạp.

Hắn bế tiểu Kim Long, đứng trước gương.

“Xem này,” hắn chỉ vào bóng tiểu Kim Long trong gương, “đây là ai?”

Nó tò mò nhìn tiểu kim long trong gương, phấn khích kêu ngao ngao, giơ vuốt muốn chạm.

Thái tử long tộc lại chỉ vào bóng mình trong gương: “Vậy đây là ai?”

Tiểu Long reo lên trong trẻo: “Phụ quân!”

Thái tử long tộc lặng đi một lúc.

Rồi, ngón tay hắn chậm rãi chỉ về phía ta trong gương.

Con rắn béo ú, xám xịt.

“Thế… còn đây?” Giọng hắn rất nhẹ, mang theo chút căng thẳng khó nhận ra.

Tiểu Kim Long nhìn ta trong gương, rồi quay sang nhìn ta thật, không chút do dự, thân mật gọi: “A nương!”

Thái tử long tộc khép mắt lại.

Khi mở ra, trong đó là một mảnh u tối sâu thẳm.

Hắn phất tay cất gương đi.

Ngày hôm đó, hắn như mất tập trung.

Đêm đến, hắn không rời khỏi điện.

Trăng soi qua nóc cung lưu ly, phủ xuống một mảnh sáng bạc.

Tiểu Kim Long đã ngủ say bên ta.

Hắn ngồi không xa, nhìn chúng ta.

“A Viên.” Hắn bỗng khẽ gọi ta.

Ta ngẩng đầu.

Dưới ánh trăng, gương mặt nghiêng của hắn có chút mơ hồ, thần tình khó đoán.

“Nếu…” Hắn ngừng lại, dường như cân nhắc từ ngữ, “nếu có một ngày, nó biết sự thật, không còn gần gũi ngươi nữa…”

Tim ta co thắt mạnh.

Nỗi sợ sâu nhất cuối cùng cũng bị hắn nói ra.

“…Ngươi sẽ buồn chứ?” Hắn hỏi xong, chăm chú nhìn ta.

Ta cúi đầu, dùng mõm khẽ cọ vào tiểu Kim Long đang ngủ say.

Vảy lạnh chạm vào thân thể nhỏ bé ấm áp của nó.

Sao ta lại không buồn cho được?

Dù biết tất cả là giả, dù luôn tự nhắc nhở, nhưng tháng ngày kề cận, cái cảm giác được toàn tâm ỷ lại và tin tưởng, đã khắc sâu vào xương tủy.

Sự im lặng của ta, dường như đã là câu trả lời.

Hắn cũng im lặng.

Một lúc lâu, hắn đứng dậy, bước đến trước mặt ta.

Ánh trăng kéo bóng hắn thật dài, phủ trùm lên ta và tiểu Kim Long.

Hắn đưa tay ra, không như mọi lần vuốt ve vảy ta, mà khẽ đặt lên đỉnh đầu ta.

Một cái chạm cực kỳ nhẹ nhàng.

Mang theo sức nặng của sự an ủi.

“Đừng sợ,” hắn nói, giọng trầm thấp mà kiên định, như đang thề nguyền một lời hứa trang trọng, “dù có xảy ra chuyện gì.”

“Ngươi vĩnh viễn là A nương của nó.”

“Còn ta,” hắn khựng lại, đôi mắt vàng kim trong ánh trăng rực sáng, nhìn thẳng ta, “ta cũng sẽ luôn ở đây.”

Tim ta hụt mất một nhịp.

Câu này có ý nghĩa gì?

Vĩnh viễn?

Với thân phận nào?

Người bảo mẫu canh giữ tiểu Kim long? Hay là…?

Ta còn chưa kịp nghĩ thông, ngoài điện bỗng vang lên tiếng thông báo dồn dập.

“Thái tử điện hạ! Long Vương bệ hạ khẩn triệu! Xin ngài lập tức đến Linh Tiêu Bảo Điện!”

Chân mày hắn lập tức nhíu lại, trong mắt thoáng qua một tia khó chịu vì bị quấy rầy, nhưng rất nhanh khôi phục sự nghiêm nghị.

Hắn thu tay lại, sâu sắc nhìn ta và tiểu kim long một cái.

“Đợi ta trở về.”

Dứt lời, hắn xoay người bước nhanh ra ngoài, vạt áo trong ánh trăng vẽ ra một đường cung lạnh lẽo.

Điện Lưu Ly lại yên tĩnh.

Chỉ còn ta và tiểu kim long đang say ngủ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...