Vừa nói, cô ta vừa cầm thêm một quả nho đưa tới bên miệng Quách Thiên Hào.
Quách Thiên Hào ăn quả nho từ tay cô ta.
Sắc mặt dịu đi đôi chút.
Nhưng ánh mắt vẫn lạnh lẽo như cũ.
Giống như đang chất chứa vô số lửa giận.
“Anh Hào, theo em thấy thì ông anh vợ đó của anh đúng là thiếu người dạy dỗ.”
Một người bạn khác ngậm thuốc lá, nheo mắt, giọng đầy khinh thường.
“Ngày nào cũng ra vẻ, chẳng hiểu có gì đáng tự hào nữa.”
Nói đến đây, hắn bĩu môi.
Tiếp tục nói:
“Còn cả bà vợ của anh nữa. Chẳng phải chỉ là một bà nội trợ thôi sao?”
“Rời khỏi anh rồi, cô ta lấy gì ăn, lấy gì uống?”
“Có khi ngay cả chỗ ở cũng không có, chỉ còn nước ngủ ngoài đường thôi.”
“Cứ mặc kệ cô ta vài ngày đi.”
“Đảm bảo tự cô ta sẽ ngoan ngoãn quay về cầu xin anh.”
Một người khác đắc ý nói.
Khóe miệng nhếch lên đầy tự tin.
“Đúng vậy đấy, phụ nữ không thể chiều quá được.”
Lại có người lập tức hùa theo.
Vừa nói vừa gật đầu liên tục.
Trong mắt tràn đầy vẻ tán đồng.
Nghe những lời đó.
Tâm trạng vốn hơi bực bội của Quách Thiên Hào dần dần dễ chịu hơn.
Hắn hơi ngẩng cằm.
Ánh mắt mang theo vài phần khinh miệt.
Đường Ngữ Nhu thì tính là gì chứ?
Trong mắt hắn.
Đường Ngữ Nhu chẳng qua chỉ là một người không đáng nhắc tới.
Rời khỏi hắn, Quách Thiên Hào.
Cô chẳng là gì cả.
Nghĩ đến đây.
Quách Thiên Hào khẽ hừ lạnh một tiếng.
Còn Đường Cảnh Hành thì tính là gì?
Trên mặt hắn đầy vẻ khinh bỉ.
Giọng điệu tràn ngập sự chế giễu.
Chẳng qua chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường.
Có thể làm nên trò trống gì được?
Quách Thiên Hào khoanh tay trước ngực.
Vẻ mặt vô cùng chắc chắn.
Căn nhà đó.
Sớm muộn gì hắn cũng phải lấy được.
Trong ánh mắt lộ ra tia tham lam.
Trong lòng âm thầm tính toán.
Không chỉ có căn nhà.
Mà còn cả những thứ khác có thể đang nằm trong tay Đường Ngữ Nhu.
Quách Thiên Hào liếm môi.
Như thể tất cả những thứ đó đã trở thành vật trong túi hắn rồi.
Những thứ hắn Quách Thiên Hào nhắm tới.
Từ trước đến nay chưa từng có lần nào thất bại.
Quách Thiên Hào vỗ ngực.
Tràn đầy tự tin.
“Thôi, không nhắc mấy chuyện mất hứng này nữa.”
Hắn mất kiên nhẫn phất tay.
Trên mặt hiện rõ vẻ khó chịu.
Sau đó, hắn lại kéo Vi Vi vào lòng.
Động tác có phần thô bạo.
Rồi cúi xuống hôn mạnh lên mặt cô ta một cái.
“Nào, uống rượu!”
“Hôm nay vui vẻ!”
“Không say không về!”
Quách Thiên Hào lớn tiếng hô lên.
Trong giọng nói mang theo vài phần hào sảng.
Trong phòng riêng.
Âm nhạc náo nhiệt lại vang lên.
Tiếng cười đùa cũng nối tiếp không ngớt.
Ánh đèn nhấp nháy.
Mọi người thoải mái lắc lư theo điệu nhạc.
Rất nhanh.
Quách Thiên Hào đã ném chút khó chịu kia ra sau đầu.
Hắn tựa người vào ghế sofa.
Nâng ly rượu lên uống cạn.
Trong lòng thầm nghĩ.
Nhiều nhất chỉ ba ngày nữa.
Đường Ngữ Nhu chắc chắn sẽ không chịu nổi.
Khóe môi hắn hơi cong lên.
Lộ ra nụ cười đắc ý.
Đến lúc đó.
Chẳng phải vẫn sẽ mặc cho hắn muốn nắn thế nào thì nắn sao?
Trong ánh mắt Quách Thiên Hào tràn ngập vẻ ngạo mạn.
Nhưng hắn không hề biết.
Trong lúc hắn đang đắm chìm trong hưởng lạc.
Người mà hắn cho rằng đã hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay mình.
Lúc này đang yên tĩnh ngủ say.
Đường Ngữ Nhu nằm trên giường.
Hơi thở đều đặn.
Gương mặt bình thản.
Cô đang dưỡng sức.
Chuẩn bị cho tất cả những chuyện sắp xảy ra.
Trong chiếc “lồng chim” mà hắn tưởng rằng đã trống không.
Con “chim hoàng yến” tưởng như yếu đuối ấy.
Đường Ngữ Nhu.
Đã cẩn thận thu dọn hết mọi thứ có giá trị.
Động tác nhẹ nhàng mà nhanh chóng.
Mang đi toàn bộ những báu vật đáng giá.
Chỉ để lại một cái vỏ bọc hào nhoáng nhưng rỗng tuếch.
Lặng lẽ chờ hắn phát hiện.
Rồi hoàn toàn sụp đổ.
Thời gian chậm rãi trôi đi.
Đối với Đường Ngữ Nhu.
Hai ngày này bình yên mà cũng rất trọn vẹn.
Cô ở nhà anh trai.
Sinh hoạt vô cùng điều độ.
Đọc sách.
Dùng điện thoại mới trao đổi một số chi tiết với Phương Văn Văn.
Thỉnh thoảng còn xuống khu dân cư đi dạo.
Trên gương mặt cô không còn nụ cười dịu dàng gượng ép như khi còn ở nhà họ Quách.
Chaporia
Bình Luận (0)