“Ông Quách có gì cứ nói, tôi sẽ chuyển lời.”
Bên phía Quách Kiến Quốc lại rơi vào im lặng.
Một lúc khá lâu sau ông ta mới chậm rãi lên tiếng.
Lần này, sự ôn hòa trong giọng nói đã nhạt đi rõ rệt.
Thay vào đó là vẻ cứng rắn không cho phép nghi ngờ.
“Cảnh Hành à, chúng ta đều là người một nhà, không cần khách sáo như vậy.”
“Lần này đúng là Thiên Hào đã làm sai, bác cũng đã dạy dỗ nó một trận rồi.”
“Nhưng những chuyện Ngữ Nhu làm cũng có phần hơi quá đáng.”
“Những khoản tiền đó, những món đồ đó, còn cả những tin đồn thất thiệt mà nó lan truyền khắp nơi nữa, đều đã gây ảnh hưởng nghiêm trọng tới công việc của Thiên Hào và danh tiếng của nhà họ Quách chúng ta.”
“Nếu cứ tiếp tục như vậy thì chẳng có lợi cho ai cả.”
“Bác nghĩ thế này, để Ngữ Nhu quay về.”
“Người một nhà ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng.”
“Hiểu lầm nào thì giải quyết hiểu lầm đó, thứ cần trả thì trả, thứ cần bồi thường thì bồi thường. Sau này mọi người tiếp tục hòa thuận sống với nhau, cháu thấy thế nào?”
Những lời này của Quách Kiến Quốc nghe qua có vẻ rất công bằng.
Giống như mỗi bên đều bị trách phạt như nhau.
Sau đó lại giương cao ngọn cờ “gia đình hòa thuận”, muốn đưa cô con dâu “không hiểu chuyện” là Đường Ngữ Nhu trở về.
Nghe đến đây, khóe môi Đường Ngữ Nhu khẽ cong lên thành một nụ cười lạnh đầy mỉa mai.
Cô đưa tay lấy điện thoại từ tay Đường Cảnh Hành, tắt loa ngoài rồi áp lên tai.
“Ông Quách.”
Giọng nói của cô truyền qua đầu dây.
Bình tĩnh.
Lạnh nhạt.
Không gợn một chút cảm xúc.
Quách Kiến Quốc ở đầu bên kia rõ ràng sửng sốt.
Hiển nhiên ông ta không ngờ người nhận điện thoại lại là Đường Ngữ Nhu.
“Ngữ Nhu à…”
Giọng điệu của Quách Kiến Quốc lập tức trở nên “hiền từ” trở lại.
Đường Ngữ Nhu nhìn về phía trước, ánh mắt bình thản, trực tiếp nói:
“Ông Quách, ông cứ nói thẳng điều kiện của mình đi.”
Trong giọng nói của cô không hề có chút khách sáo nào.
“Tôi sẽ không quay về.”
“Những cái gọi là ‘tin đồn thất thiệt’ đó có thật hay không, trong lòng ông còn rõ hơn bất kỳ ai.
”
“Còn những ảnh hưởng đã gây ra, đó là hậu quả từ hành vi không đứng đắn của chính ông Quách Thiên Hào, không hề liên quan gì tới tôi.”
Quách Kiến Quốc bị những lời thẳng thừng, không chừa chút tình cảm nào của cô làm cho sững sờ.
Sắc mặt ông ta lập tức trở nên khó coi.
Ông ta thầm nghĩ, có lẽ đã rất lâu rồi không ai dám đối xử với mình như thế.
Đặc biệt là một người mà từ trước tới nay ông ta luôn xem là “hậu bối”, là “người phụ thuộc” như Đường Ngữ Nhu.
Quách Kiến Quốc nhíu mày, giọng nói trầm xuống, mang theo áp lực của người quen ra lệnh.
“Ngữ Nhu, sao cháu có thể nói chuyện như vậy?”
“Dù gì trước đây bác cũng từng là trưởng bối của cháu!”
“Hiện giờ cháu và Thiên Hào vẫn còn là vợ chồng!”
Ánh mắt Đường Ngữ Nhu lạnh nhạt.
Cô bình thản lặp lại ba chữ:
“Trước đây thôi.”
Giọng nói đầy xa cách.
“Còn quan hệ vợ chồng, rất nhanh nữa cũng sẽ không còn.”
Quách Kiến Quốc nghe xong, hô hấp chợt nghẹn lại.
Ông ta tức đến mức lồng ngực phập phồng dữ dội, đầu ngón tay cũng khẽ run lên.
“Cô!”
“Đường Ngữ Nhu, đừng quá đáng!”
“Cô thật sự cho rằng chỉ bằng chút đồ trong tay mình là có thể uy hiếp nhà họ Quách chúng tôi sao?”
“Tôi nói cho cô biết, nếu thật sự làm lớn chuyện lên, người chịu thiệt chưa chắc đã là chúng tôi!”
Đường Ngữ Nhu vẫn giữ nguyên giọng điệu bình thản.
Trên mặt thậm chí còn lộ ra một tia nhàm chán.
“Tôi không định uy hiếp ai cả.”
“Tôi chỉ đang trình bày sự thật và bảo vệ quyền lợi hợp pháp của bản thân mà thôi.”
Đường Ngữ Nhu thần sắc điềm tĩnh, giọng nói không chút gợn sóng.
“Nếu ông Quách cảm thấy đó là uy hiếp, vậy chỉ có thể chứng minh rằng chính ông cũng hiểu rất rõ, những sự thật đó không mấy vẻ vang.”
Cô hơi dừng lại.
Giọng nói càng nhẹ hơn.
Nhưng cũng càng rõ ràng hơn.
“Còn chuyện ai chịu thiệt…”
“Ông có thể thử xem.”
Đầu dây bên kia rất nhanh truyền tới tiếng thở dốc nặng nề.
Quách Kiến Quốc cau chặt mày.
Trên mặt đầy vẻ tức giận và không thể tin nổi.
Có lẽ từ trước tới nay ông ta chưa từng bị một hậu bối dùng thái độ bình tĩnh nhưng cứng rắn như vậy để đối đầu.
Chaporia
Bình Luận (0)