Trưa hôm đó, tôi trở về đạo quán Thanh Hư.

Vừa vào cửa đã thấy mái nhà vẫn dột.

Tôi ngẩng đầu nhìn lỗ thủng trên mái.

Nước mưa đọng từ đêm qua nhỏ xuống cái chậu tôi đặt sẵn.

Tí tách.

Tí tách.

Tôi thở phào.

“Còn biết dột là tốt. Chưa biến thành thiên cung.”

Tượng Tam Thanh trong điện chính vẫn còn khe nứt.

Nhưng trên má tượng, chín chữ kia đã nhạt đi rất nhiều.

Mệnh, gia, tài, thọ, thai, danh, thân, tâm, mắt.

Dưới khoảng trống nơi đáng lẽ hiện chữ linh, không có chữ nào xuất hiện.

Chỉ có một vệt đỏ rất nhỏ.

Giống dấu gạch ngang.

Không nhận.

Tôi nhìn nó rất lâu.

Sau đó thắp hương.

Lần này khói hương bay thẳng lên.

Không lệch.

Không chui xuống đất.

Không kéo ra cửa.

Tôi ngồi xuống bàn livestream, mở phòng live.

Không phải xem bói.

Chỉ báo bình an.

Số người xem lại tràn vào.

Bình luận phủ kín màn hình.

【Cô còn sống!】

【Đạo trưởng có bị về trời không?】

【Hôm qua tôi nhắm mắt thật đó, sợ chết tôi rồi.】

【Tôi không quỳ! Tôi thật sự không quỳ!】

【Tạ đội đâu? Lục Minh đâu? Mọi người ổn không?】

Tôi nhìn bình luận.

Im lặng vài giây.

Sau đó nói:

“Còn sống.”

“Không về trời.”

“Không nhận hương quỳ.”

“Công đức vẫn nhận.”

Bình luận yên lặng một giây.

Sau đó cười điên.

【Đúng là Vãn Vãn thật rồi!】

【Câu cuối xác nhận bản thể.】

【Công đức đây!】

【Không quỳ, nhưng chuyển khoản được.】

Quà tặng bắt đầu bay.

Tôi nhìn hiệu ứng công đức, tâm trạng cuối cùng tốt hơn một chút.

Nhưng ngay khi tôi định kết thúc livestream, thẻ trúc số bốn mươi bảy trên bàn bỗng động.

Tôi nhíu mày.

Không phải nữa chứ.

Thẻ trúc tự lật.

Trên mặt không có chữ máu.

Không có chữ đen.

Chỉ có một dòng chữ vàng nhạt.

Mười vị đã qua, một cửa mới mở.

Tôi nhìn dòng đó.

Bình luận cũng nhìn thấy.

【Mười vị đã qua là gì?】

【Một cửa mới mở? Không phải lại vụ mới chứ?】

【Đạo trưởng vừa sống sót mà! Cho người ta nghỉ đi!】

Tôi cũng rất muốn nghỉ.

Nhưng dòng chữ trên thẻ trúc chưa dừng lại.

Dòng thứ hai chậm rãi hiện ra:

Vô Tướng mất mắt, Vô Sinh mất miếu, Người Giữ Sổ mất tên.

Dòng thứ ba:

Nhưng người đứng sau chưa từng ra tay.

Tôi ngồi thẳng.

Trong đạo quán, gió bỗng dừng.

Tượng Tam Thanh sau lưng vang lên một tiếng nứt rất nhẹ.

Rắc.

Trên bàn livestream, chiếc gương đồng bọc vải đen tự mở ra.

Mặt gương không phản chiếu tôi.

Mà phản chiếu một cánh cửa màu đen.

Trên cửa treo một tấm biển.

Thanh Hư.

Tôi sững lại.

Không phải đạo quán Thanh Hư của tôi.

Mà là một cánh cửa cổ, cao lớn, đen kịt.

Bên trong cửa có một giọng nói vang lên.

Rất quen.

Là giọng sư phụ tôi.

Lần này không dịu dàng giả tạo.

Mà là giọng lười biếng, thiếu tiền, hơi khàn, giống hệt lão đạo sĩ từng nuôi tôi lớn.

“Tiểu Vãn Chi.”

“Đã bảo con đừng mở thẻ trúc số bốn mươi bảy sớm như vậy mà.”

Tôi đứng bật dậy.

Ghế sau lưng đổ xuống.

Bình luận trong livestream nổ tung.

【Ai vậy?】

【Sư phụ?】

【Giọng này khác giọng giả lúc trước đúng không?】

【Đạo trưởng sao vậy? Lần đầu thấy cô phản ứng mạnh thế.】

Tôi nhìn gương đồng.

Trong cánh cửa đen, một bóng người mơ hồ đứng đó.

Áo đạo sĩ cũ.

Tóc buộc tùy tiện.

Tay cầm một cây phất trần gãy nửa.

Ông ta nghiêng đầu, cười với tôi.

“Lâu rồi không gặp.”

“Tiền điện trả chưa?”

Mắt tôi cay lên trong khoảnh khắc.

Nhưng chỉ một khoảnh khắc.

Tôi lập tức cầm kéo đồng chỉ vào gương.

“Chứng minh ông là thật.”

Người trong gương thở dài.

“Con nhặt tiền công đức của ta giấu dưới chân tượng Tam Thanh năm mười sáu tuổi, còn nói là chuột tha đi.”

Tôi im lặng.

Bình luận lập tức chạy như điên.

【Thật rồi!】

【Đạo trưởng từng trộm tiền công đức?】

【Không phải trộm, là kế thừa sớm.】

Tôi nghiến răng.

“Sư phụ.”

Người trong gương mỉm cười.

Nhưng nụ cười ấy rất nhanh nhạt đi.

Ông nhìn tôi, giọng thấp xuống.

“Vãn Chi, nghe kỹ.”

“Vô Tướng Hội chỉ là người gõ cửa.”

“Cửa thật ở Thanh Hư.”

“Và thứ bị nhốt sau cửa…”

“Không phải trời cũ.”

“Là người từng giết trời.”

Tôi nhìn cánh cửa đen trong gương.

Sau cửa, có thứ gì đó chậm rãi gõ một tiếng.

Cốc.

Thẻ trúc số bốn mươi bảy tự nứt ra một đường.

Trên mặt thẻ hiện bốn chữ cuối cùng trước khi ánh sáng tắt.

Thanh Hư Môn.

Tôi nhìn gương đồng.

Sau một lúc rất lâu, tôi cười lạnh.

“Được.”

“Vụ sau, về môn.”

Quyển 10 — Hoàn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...