20px

Tôi ngước mắt nhìn anh ta.

“Tôi chỉ điều tra tội của anh.”

5

Chín giờ sáng.

Tập đoàn Phó thị tổ chức cuộc họp hội đồng quản trị khẩn cấp.

Khi tôi bước vào phòng họp, bên trong đã có không ít người.

Đám cổ đông lớn nhỏ ngồi hai bên bàn dài.

Phó Bắc Vong ngồi ở vị trí chủ trì, sắc mặt khó coi.

Lục Uyển cũng có mặt.

Cô ta mặc một chiếc váy trắng đơn giản, hai mắt đỏ hoe, cổ tay quấn băng, trông yếu đuối đáng thương.

Vừa thấy tôi, cô ta lập tức đứng dậy.

“Chị Kiều…”

Tôi liếc cô ta.

“Ở công ty, gọi tôi là Chủ tịch Thẩm.”

Mặt Lục Uyển trắng bệch.

Những người trong phòng họp lập tức xì xào.

“Chủ tịch Thẩm?”

“Cô ấy chính là người của Kiều Thịnh?”

“Không phải vợ Phó tổng thôi sao?”

“Trời ạ, vậy hôm qua…”

Có người đã bắt đầu hối hận vì đứng về phía Lục Uyển quá sớm.

Tôi không để ý.

Tần Dao kéo ghế chủ tọa ra cho tôi.

Tôi ngồi xuống vị trí đầu bàn.

Phó Bắc Vong lập tức lạnh mặt.

“Vị trí đó không phải của cô.”

Tôi nhìn anh ta.

“Vậy của ai?”

Anh ta cứng họng.

Tần Dao lập tức bật máy chiếu.

Trên màn hình xuất hiện cơ cấu cổ phần và quyền biểu quyết của tập đoàn Phó thị.

Tên tôi đứng ở hàng đầu tiên.

Năm mươi bảy phần trăm.

Cả phòng họp lặng ngắt.

Tôi gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn.

“Bắt đầu đi.”

Một cổ đông lớn tuổi ho khẽ.

“Chủ tịch Thẩm, hôm nay cuộc họp khẩn cấp là vì…”

“Vì hai chuyện.”

Tôi ngắt lời.

“Thứ nhất, bãi nhiệm Phó Bắc Vong khỏi vị trí phó tổng điều hành.”

“Thứ hai, thành lập tổ điều tra đặc biệt, kiểm toán toàn bộ dự án do anh ta phụ trách trong ba năm gần đây.”

Lời vừa dứt, sắc mặt Phó Bắc Vong lập tức thay đổi.

Anh ta đập bàn đứng dậy.

“Thẩm Kiều!”

“Cô đang công tư lẫn lộn!”

“Chỉ vì mâu thuẫn hôn nhân mà muốn đá tôi khỏi công ty?”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.

“Anh nghĩ anh xứng để tôi công tư lẫn lộn sao?”

Tần Dao bấm điều khiển.

Màn hình chuyển sang tài liệu thứ hai.

Bảng chi phí tiếp khách.

Một bữa cơm ba trăm nghìn.

Một chuyến công tác nước ngoài sáu ngày, báo cáo mười hai ngày.

Hóa đơn khách sạn tổng thống.

Trang sức đặt mua dưới danh nghĩa quà tặng đối tác.

Căn hộ cao cấp đứng tên người thân của nhân viên mới.

Từng khoản từng khoản, đều có chữ ký phê duyệt của Phó Bắc Vong.

Phòng họp bắt đầu náo động.

Lục Uyển ngồi bên cạnh anh ta, sắc mặt càng lúc càng trắng.

Tôi nhìn cô ta.

“Trợ lý Lục, cô có muốn giải thích vì sao căn hộ ở khu Nam Giang trị giá tám triệu lại được thanh toán từ tài khoản dự án không?”

Lục Uyển run lên.

“Em… em không biết…”

Phó Bắc Vong lập tức chắn trước mặt cô ta.

“Căn hộ đó là phúc lợi nhân tài tôi phê duyệt.”

Tôi bật cười.

“Phúc lợi nhân tài?”

“Cho một trợ lý thực tập chưa qua thời gian thử việc?”

Mặt Phó Bắc Vong cứng lại.

Tôi không cho anh ta cơ hội nói tiếp.

“Tần Dao.”

Tần Dao lập tức mở tài liệu thứ ba.

Lần này là bảng lịch sử mua sắm của Lục Uyển.

Túi xách hàng hiệu.

Đồng hồ nữ.

Váy dạ hội.

Trang sức.

Thẻ hội viên spa cao cấp.

Mỗi một khoản đều được thanh toán bằng thẻ phụ gắn với tài khoản chi phí đặc biệt của văn phòng phó tổng.

“Trợ lý Lục.”

Tôi nhàn nhạt hỏi:

“Không phải cô nói trong nhà có người già cần chăm sóc, bản thân nghèo đến mức sợ mất việc sao?”

“Vậy mấy chiếc túi mấy trăm nghìn này là người già nhà cô mua cho cô à?”

Cả phòng họp lập tức vang lên tiếng hít khí lạnh.

Lục Uyển lắc đầu liên tục.

“Không phải…”

“Đó là… đó là hàng fake…”

Tôi nghiêng đầu.

“Fake?”

Tần Dao lập tức phóng to hóa đơn điện tử.

Tên cửa hàng, mã sản phẩm, số tiền thanh toán, thời gian giao dịch, tất cả rõ ràng.

Lục Uyển há miệng, không nói được câu nào.

Phó Bắc Vong tức giận nhìn tôi.

“Cô điều tra riêng tư của nhân viên là vi phạm!”

Luật sư Hứa, người vẫn ngồi im từ đầu, cuối cùng cũng lên tiếng.

“Phó tổng Phó, đây không phải điều tra riêng tư.”

“Đây là điều tra dòng tiền công ty bị sử dụng sai mục đích.”

“Lục Uyển là người thụ hưởng trực tiếp.”

“Nếu cần, chúng tôi có thể chuyển hồ sơ cho cơ quan chức năng.”

Sắc mặt Phó Bắc Vong tái đi.

Lục Uyển lập tức bật khóc.

“Phó tổng, em không biết mà.”

“Em thật sự không biết số tiền đó từ đâu ra.”

“Anh nói đó là phần thưởng công ty cho em.”

“Em chỉ tin anh thôi.”

Một câu nhẹ nhàng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...