Tôi lập tức nói: “Tống Hạ, đừng nhận nợ. Nỗi đau của anh ta không phải hóa đơn của cô.”
Bình luận điên cuồng.
【Nói đúng quá!】
【Nỗi đau của anh ta không phải hóa đơn của cô!】
【Đừng bị câu ‘anh sẽ đau’ bắt cóc!】
【Yêu không phải móc tim cho người khác!】
Kỷ Dương nghe bình luận qua loa ngoài.
Anh ta nhìn từng dòng chữ chạy trên màn hình.
“Không phải hóa đơn…”
“Không phải nợ…”
Đột nhiên, khoảng trống trong ngực anh ta co lại.
Tiếng máy may dừng.
Sợi chỉ đỏ trên cửa giật mạnh.
Tống Hạ nhân cơ hội kéo cửa.
Chỉ đỏ vẫn chưa đứt, nhưng khóa cửa đã lỏng.
Tôi nói: “Cắt chỉ trên cửa!”
Cô giơ kéo, cắt mạnh.
Rắc.
Rắc.
Rắc.
Từng sợi chỉ đỏ đứt ra.
Kỷ Dương bỗng ôm ngực, quỳ xuống.
Anh ta đau đến co người, trên trán nổi gân xanh.
“Hạ Hạ…”
Tống Hạ quay đầu nhìn anh.
Tôi lập tức nói: “Ra ngoài.”
Cô cắn răng, mở cửa chạy ra.
Ngay khi cô lao ra hành lang, cửa căn hộ sau lưng đóng sầm.
Bên trong vang lên tiếng Kỷ Dương đập cửa.
“Hạ Hạ!”
“Hạ Hạ!”
“Anh yêu em mà!”
“Vì sao em không tin anh?”
Tống Hạ ngồi sụp xuống hành lang, khóc không thành tiếng.
Tôi nhìn cô.
“Đừng quay lại. Đợi cảnh sát đến.”
Cô gật đầu liên tục.
Trong phòng livestream, bình luận cuối cùng cũng thở phào.
Nhưng tôi không thở phào được.
Bởi vì qua cánh cửa đóng kín phía sau Tống Hạ, tôi nghe thấy tiếng máy may lại vang lên.
Lần này không phải từ ngực Kỷ Dương.
Mà từ rất nhiều nơi cùng lúc.
Cạch.
Cạch.
Cạch.
Cạch.
Cạch.
Cạch.
Giống như cả tòa nhà có rất nhiều người đang ngồi trong bóng tối, tự khâu tim mình.
Tôi nhìn thẻ trúc số bốn mươi bảy.
Trên mặt thẻ hiện thêm một dòng:
Tâm An không chữa bệnh.
Tâm An thu tim.
—
3. Những người học yêu
Tạ Hành Chu đến căn hộ của Tống Hạ sau mười một phút.
Cảnh sát phá cửa.
Kỷ Dương ngồi giữa phòng khách.
Trên tay anh ta vẫn cầm kim chỉ đỏ.
Cổ tay, cánh tay, ngực trái đều đầy vết khâu.
Nhưng điều kỳ lạ là anh ta không phản kháng.
Anh ta ngồi đó, cúi đầu nhìn khoảng trống trong ngực, giống một người vừa làm rơi thứ gì quan trọng nhưng không biết nên nhặt ở đâu.
Tống Hạ đứng ngoài hành lang, được một nữ cảnh sát khoác áo lên vai.
Cô khóc đến kiệt sức, nhưng vẫn không chạy lại ôm anh.
Tốt.
Ít nhất đến lúc này, cô vẫn nhớ mình đã nói không.
Tôi không có mặt ở hiện trường, nhưng livestream vẫn nối với điện thoại của Tống Hạ. Tạ Hành Chu đi vào căn hộ, cúi đầu nhìn vết khâu trên ngực Kỷ Dương.
Anh hỏi: “Anh có biết mình đang làm gì không?”
Kỷ Dương ngẩng đầu.
Ánh mắt anh ta trống rỗng.
“Tôi đang học yêu.”
Tạ Hành Chu lạnh giọng: “Ai dạy anh?”
“Bác sĩ Tần.”
“Bác sĩ Tần tên đầy đủ là gì?”
Kỷ Dương im lặng.
Tiếng máy may trong ngực anh ta vang lên một tiếng.
Cạch.
Sau đó anh ta nói:
“Tần Tố.”
Cái tên ấy rơi xuống, đèn trong căn hộ chớp tắt.
Tôi nhìn màn hình, không bất ngờ.
Tần Tố cuối cùng đã không ẩn nữa.
Mệnh, gia, tài, thọ, thai, danh, thân.
Bây giờ đến tâm.
Bà ta không chỉ muốn lấy trái tim vật lý.
Bà ta muốn lấy khả năng yêu, hận, đau, nhớ, lựa chọn, dao động, mềm lòng, tuyệt vọng.
Tâm là phần khó khâu nhất.
Vì thân có thể mượn.
Tên có thể giả.
Tuổi có thể cướp.
Nhưng tim không chỉ là máu thịt.
Tim là thứ khiến một cái xác biết nghiêng về ai.
Tôi hỏi Kỷ Dương qua màn hình: “Trung tâm Tâm An ở đâu?”
Anh ta nhìn tôi.
“Cô cũng muốn học yêu sao?”
Tôi đáp: “Tôi muốn học cách đập trung tâm của anh.”
Anh ta như không hiểu câu đùa.
“Không thể đập.”
“Tại sao?”
“Vì mọi người đều muốn được yêu.”
Anh ta nói câu này bằng giọng rất bình tĩnh.
Bình tĩnh đến tàn nhẫn.
“Người lạnh lùng muốn học yêu.”
“Người bị bỏ rơi muốn được yêu.”
“Người yêu quá nhiều muốn người khác yêu lại.”
“Người không có tim muốn mượn tim.”
“Tâm An chỉ giúp họ.”
Tôi nhìn anh ta.
“Giúp bằng cách để anh đòi tim bạn gái?”
Kỷ Dương nhíu mày.
“Nhưng cô ấy nói yêu tôi.”
Tống Hạ đứng ngoài cửa nghe đến đây, nước mắt lại rơi.
Nhưng lần này cô không yếu đi.
Cô nói qua giọng run nhưng rõ:
“Em yêu anh không có nghĩa em phải cho anh tất cả. Kỷ Dương, em từng muốn anh học cách yêu em, nhưng em chưa từng muốn anh biến thành như vậy.”
Kỷ Dương quay đầu nhìn cô.
Trong mắt anh ta có thứ gì đó chớp động.
Rất nhỏ.
Rất yếu.
Có lẽ là Kỷ Dương thật sự còn sót lại.
Nhưng ngay sau đó, chỉ đỏ trong ngực anh ta lại siết.
Anh ta đau đến gập người.
Tiếng máy may vang lên dồn dập.
Cạch cạch cạch cạch.
Kỷ Dương ngẩng đầu, ánh mắt lại trống rỗng.
“Không cho tim.”
“Chứng minh không đủ yêu.”
Tạ Hành Chu lập tức ra lệnh đưa anh ta đi khống chế.
Chaporia
Bình Luận (0)