Anh ta cúi đầu, khàn giọng lặp lại:

“Tống Hạ thật nói không.”

Cầu thang bỗng yên tĩnh.

Tiếng tim đập dừng.

Chúng tôi đi thêm một đoạn.

Không biết bao lâu sau, trước mặt xuất hiện một cánh cửa kính.

Trên cửa viết:

Tâm An.

Chữ màu trắng.

Sạch sẽ.

Dịu dàng.

Dưới logo là slogan:

Để mỗi trái tim đều được yêu đúng cách.

Lục Minh nhìn slogan, lạnh gáy.

“Tôi ghét mấy câu quảng cáo càng ngày càng hiền.”

Tôi đẩy cửa.

Cửa mở.

Bên trong là một trung tâm tư vấn rất sáng.

Quầy tiếp tân gỗ sáng màu, ghế sofa mềm, bình hoa trắng, kệ sách về tình yêu, hôn nhân, chữa lành, kết nối cảm xúc.

Không có máu.

Không có bùa.

Không có tiếng khóc.

Chỉ có tiếng nhạc piano rất nhẹ.

Và một người phụ nữ mặc áo blouse trắng đứng sau quầy.

Tóc búi gọn.

Cổ tay đeo vòng gỗ khắc mắt không đồng tử.

Tần Tố nhìn chúng tôi, mỉm cười.

“Chào mừng đến Trung tâm Tâm An.”

“Xin hỏi các vị muốn chữa vết thương nào trong tim?”

5. Phòng trị liệu số 7

Tôi nhìn Tần Tố sau quầy tiếp tân.

Mỗi lần gặp bà ta, tôi đều có một cảm giác rất khó chịu.

Không phải vì bà ta trông đáng sợ.

Ngược lại, Tần Tố luôn rất sạch sẽ, rất bình tĩnh, rất lịch sự.

Bà ta giống một người sẽ rót trà cho bạn, lắng nghe bạn kể hết đau khổ, sau đó dịu dàng hỏi bạn có muốn ký hợp đồng giao linh hồn không.

Tôi nói: “Tôi muốn chữa bệnh thích mở trung tâm đen của bà.”

Tần Tố mỉm cười.

“Rất tiếc, chúng tôi không tiếp nhận ca không có khả năng tự nhận thức.”

Lục Minh nhỏ giọng: “Bà ta mắng cô à?”

Tôi đáp: “Ừ. Nhưng không sao, người sắp bị đập thường nói nhiều.”

Tần Tố nhìn Kỷ Dương.

“Kỷ tiên sinh, anh đến trễ.”

Kỷ Dương đứng phía sau Tạ Hành Chu, ngực vẫn vang tiếng máy may.

Cạch.

Cạch.

Anh ta nhìn Tần Tố, vẻ mặt vừa kính sợ vừa mờ mịt.

“Bác sĩ Tần.”

Tần Tố dịu dàng nói: “Bài tập của anh chưa hoàn thành. Anh vẫn chưa lấy được trái tim yêu anh nhất.”

Kỷ Dương run lên.

Tôi lập tức nói: “Tống Hạ thật nói không.”

Kỷ Dương nhắm mắt.

Môi anh ta run rẩy.

“Tống Hạ thật nói không.”

Tần Tố hơi nhướng mày.

“Cô Lâm, cô luôn thích can thiệp vào quá trình trị liệu.”

Tôi nói: “Tôi cũng luôn thích báo cáo cơ sở không phép.”

Tạ Hành Chu đưa giấy tờ ra.

“Trung tâm Tâm An liên quan đến nhiều vụ gây nguy hiểm cho người khác, chúng tôi cần kiểm tra.”

Tần Tố nhìn giấy tờ.

“Ở đây là nơi trị liệu nội tâm. Cảnh sát chỉ có thể kiểm tra người sống, không thể kiểm tra vết thương của họ.”

Tạ Hành Chu lạnh giọng: “Vết thương biết cầm kim đòi tim người yêu thì tôi kiểm tra được.”

Tần Tố cười nhẹ.

“Được. Các vị muốn xem thì xem.”

Bà ta đưa tay chỉ vào hành lang bên trái.

“Phòng trị liệu số 7 đang mở.”

Tôi nhìn hành lang.

Hai bên là những cánh cửa trắng.

Phòng 1.

Phòng 2.

Phòng 3.

Phòng 7 nằm cuối hành lang.

Cửa khép hờ.

Bên trong truyền ra tiếng máy may.

Cạch.

Cạch.

Cạch.

Tôi hỏi: “Trong đó là gì?”

Tần Tố đáp: “Lớp học yêu.”

“Cho ai?”

“Cho những trái tim không đủ tiêu chuẩn.”

Tôi nhìn bà ta.

“Tiêu chuẩn của ai?”

“Của người họ yêu.”

Tôi lạnh mặt.

Lại là bẫy.

Người ta yêu nhau, làm tổn thương nhau, kỳ vọng nhau, oán trách nhau.

Có người thật sự vô tâm.

Có người không biết biểu đạt.

Có người dùng lạnh nhạt làm lá chắn.

Có người dùng tình yêu làm xiềng xích.

Nhưng Tâm An không giúp họ hiểu.

Nó biến những câu trách móc thành dao mổ.

Bạn nói anh không có tim.

Vậy nó lấy tim anh.

Bạn nói anh không biết đau.

Vậy nó dạy anh đau bằng cách khâu chỉ đỏ vào ngực.

Bạn nói anh không biết yêu.

Vậy nó bắt anh đi mượn tim người yêu.

Tôi bước về phòng trị liệu số 7.

Tạ Hành Chu đi sát bên cạnh.

Lục Minh kéo Kỷ Dương theo sau, miệng lẩm bẩm:

“Tống Hạ thật nói không. Tống Hạ thật nói không. Tôi nhắc giùm anh.”

Kỷ Dương thật sự cũng lặp lại theo.

“Tống Hạ thật nói không.”

Cửa phòng số 7 mở ra.

Bên trong rất rộng.

Không có ghế trị liệu.

Không có bàn tư vấn.

Chỉ có từng chiếc ghế gỗ đặt thành hàng.

Trên ghế ngồi rất nhiều người.

Nam có.

Nữ có.

Trẻ có.

Già có.

Mỗi người đều cúi đầu.

Ngực trái mở ra một khoảng trống đen.

Trong khoảng trống, chỉ đỏ đang tự khâu qua khâu lại.

Cạch.

Cạch.

Cạch.

Ở giữa phòng là một chiếc máy may cũ.

Không ai ngồi trước máy.

Nhưng bàn đạp tự động lên xuống.

Kim máy xuyên qua một quả tim vải màu đỏ thẫm.

Cạnh máy may có một tấm bảng.

Bài tập hôm nay:

Hãy viết một câu chứng minh bạn xứng đáng được yêu.

Tôi nhìn những người ngồi trong phòng.

Trước mặt mỗi người có một tờ giấy.

Trên giấy họ viết những câu khác nhau.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...