BỮA CƠM NHÀ TÔI CÓ NGƯỜI THỨ SÁU

BỮA CƠM NHÀ TÔI CÓ NGƯỜI THỨ SÁU

Tác giả: zhihu

Hiện Đại
Bạn chưa đánh giá
20Chương
6Lượt đọc
0/5Đánh giá
Đang raTrạng thái

Giới Thiệu

Đêm tôi tròn hai mươi hai tuổi, trên bàn cơm nhà tôi xuất hiện thêm một đôi đũa đang tự gắp thức ăn.

Nhà tôi có năm người.

Bố, mẹ, bà nội, em trai, và tôi.

Nhưng từ nhỏ, mỗi bữa cơm trong nhà luôn dọn đủ sáu bộ bát đũa. Chiếc ghế cuối bàn lúc nào cũng để trống, bát cơm lúc nào cũng đầy, canh lúc nào cũng múc nóng, thậm chí phần thịt ngon nhất cũng luôn được đặt vào cái bát ấy trước tiên.

Mẹ bảo đó là “bát giữ phúc”.

Bà nội bảo trẻ con đừng hỏi nhiều.

Bố thì chỉ cần tôi nhìn chiếc ghế đó quá ba giây, sắc mặt ông đã lạnh xuống.

Tôi từng nghĩ đó chỉ là tục lệ quái gở của một gia đình mê tín.

Cho đến sinh nhật hai mươi hai tuổi của tôi, tôi về nhà sớm hơn dự định, tận mắt nhìn thấy cả nhà ngồi quanh bàn ăn, cúi đầu cung kính trước chiếc ghế trống.

Cái bát thứ sáu không còn trống nữa.

Một cái miệng đen ngòm không có mặt đang cúi trên miệng bát, nhai từng miếng cơm trắng nhão nhoẹt. Tiếng nhai vang lên trong phòng ăn yên tĩnh, chậm rãi, ẩm ướt, như có ai đang nghiền xương vụn trong khoang miệng.

Mẹ tôi quay đầu nhìn tôi, nụ cười méo mó đến tận mang tai.

“Tiểu Dao về rồi à? Mau chào em trai con đi.”

Tôi là con cả.

Em trai ruột của tôi đang ngồi bên cạnh bà nội, mặt trắng bệch, hai tay run rẩy.

Vậy thứ đang ngồi ở chiếc ghế thứ sáu kia là ai?

Sau này tôi mới biết, hai mươi hai năm qua, tôi không phải con gái được gia đình nuôi lớn.

Tôi là món nợ được nuôi béo.

Còn bữa cơm nhà tôi, từ đầu đến cuối, không phải để ăn.

Mà là để cho thứ kia chọn người.

Danh Sách Chương

Đang tải chương...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...