Tống Cảnh Thâm ban đầu còn cố giải thích.

Nhưng càng nói càng rối.

Cuối cùng, một cổ đông lớn đập bàn.

“Tống Cảnh Thâm, nếu anh không thể đưa ra phương án giải quyết trong ba ngày, chúng tôi sẽ đề nghị bãi nhiệm chức tổng giám đốc.”

Tôi nghe đến đó, khẽ nhấp một ngụm trà.

Ba ngày.

Vừa hay.

Ba ngày sau cũng là ngày tôi và Tống Cảnh Thâm chính thức đến cục dân chính hoàn tất thủ tục ly hôn.

Buổi sáng hôm ấy, trời mưa nhỏ.

Tôi mặc áo khoác màu be, đến rất đúng giờ.

Tống Cảnh Thâm đã đứng ở cửa.

Chỉ vài ngày không gặp, anh ta gầy đi rất nhiều.

Râu dưới cằm chưa cạo sạch, mắt đầy tia máu.

Người đàn ông từng cao ngạo như thần trên cao, bây giờ trông chẳng khác gì một con thú bị dồn vào đường cùng.

Anh ta nhìn tôi rất lâu.

“Vãn Vãn.”

Tôi lạnh nhạt nói:

“Gọi tôi là Giang Vãn.”

Anh ta cười khổ.

“Nhất định phải như vậy sao?”

“Phải.”

Anh ta cúi đầu.

“Anh biết sai rồi.”

Tôi im lặng nhìn anh ta.

Nếu là kiếp trước, chỉ một câu này thôi, có lẽ tôi đã khóc đến không thở nổi.

Tôi từng mong anh ta nhận sai.

Mong anh ta quay đầu.

Mong anh ta nói rằng anh ta hối hận.

Nhưng bây giờ nghe được, trong lòng tôi lại chẳng có chút dao động nào.

Thứ đã chết một lần thì không thể sống lại.

Huống chi là tình yêu.

Tống Cảnh Thâm bước lại gần.

“Anh bị Bạch Chỉ Nhược lừa. Anh thừa nhận anh có lỗi với em, nhưng ba năm qua chúng ta không phải không có tình cảm. Vãn Vãn, em cho anh một cơ hội được không?”

Tôi nhìn anh ta.

“Cơ hội?”

Anh ta gật đầu vội vàng.

“Anh sẽ bù đắp cho em. Anh sẽ công khai em là vợ anh, sẽ để mẹ xin lỗi em, sẽ…”

“Muộn rồi.”

Ba chữ ngắn ngủi khiến anh ta cứng đờ.

Tôi nói:

“Tống Cảnh Thâm, anh không hối hận vì đã phản bội tôi. Anh chỉ hối hận vì Bạch Chỉ Nhược lừa anh, hối hận vì tôi không còn dễ kiểm soát, hối hận vì Quỹ Vãn Sinh là của tôi.”

Mặt anh ta trắng bệch.

Tôi nói tiếp:

“Nếu hôm nay Bạch Chỉ Nhược thật sự mang thai con anh, nếu Tống thị không gặp khủng hoảng, nếu tôi vẫn là Giang Vãn lương tám nghìn trong mắt anh, anh có quay đầu không?”

Anh ta không trả lời được.

Tôi mỉm cười.

“Anh xem, ngay cả nói dối anh cũng không dám.

Cửa cục dân chính mở ra.

Tôi bước vào trước.

Thủ tục diễn ra rất nhanh.

Khi nhân viên đóng dấu lên giấy chứng nhận ly hôn, tôi cảm thấy cả người nhẹ đi.

Từ nay về sau, Giang Vãn và Tống Cảnh Thâm không còn quan hệ gì nữa.

Ra khỏi cửa, Tống Cảnh Thâm vẫn đi theo tôi.

Mưa rơi lất phất trên vai anh ta.

“Giang Vãn, em thật sự không còn yêu anh chút nào sao?”

Tôi dừng bước.

“Không.”

Anh ta như bị một dao đâm trúng, sắc mặt lập tức tái nhợt.

Tôi nhìn anh ta lần cuối.

“Tống Cảnh Thâm, tôi từng yêu anh. Nhưng người giết chết tình yêu đó là anh.”

Nói xong, tôi mở ô, bước vào màn mưa.

Không quay đầu lại.

Chiều hôm đó, Tống thị chính thức công bố thay đổi nhân sự.

Tống Cảnh Thâm tạm thời rời khỏi vị trí tổng giám đốc để phối hợp kiểm toán nội bộ.

Nói là tạm thời, nhưng trong giới ai cũng hiểu.

Anh ta bị đá khỏi ghế rồi.

Cùng lúc đó, Bạch Chỉ Nhược bị chủ nợ của Cao Dương kéo vào vụ kiện lừa đảo. Những khoản tiền cô ta nhận từ Tống Cảnh Thâm cũng bị yêu cầu điều tra nguồn gốc.

Trịnh Uyển Như nhiều lần tìm người liên hệ với tôi, muốn tôi nể tình cũ giúp Tống thị một lần.

Tôi không gặp.

Đến ngày thứ bảy, hệ thống đưa ra thông báo cuối cùng.

【Thời hạn hỗ trợ ban đầu sắp kết thúc. Ký chủ đã thay đổi điểm nút số phận. Kết cục bi thảm kiếp trước đã bị xóa bỏ.】

Tôi ngồi trong văn phòng mới của Quỹ Vãn Sinh, nhìn dòng chữ ấy rất lâu.

Sau đó tôi hỏi:

“Vậy sau này tôi còn có thể sử dụng hệ thống không?”

【Ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ tự cứu. Hệ thống Sự Thật sẽ chuyển sang trạng thái ngủ sâu.】

【Phần thưởng cuối cùng: Khi gặp ác ý nghiêm trọng nhắm vào ký chủ, hệ thống sẽ cảnh báo một lần.】

Tôi bật cười.

“Cũng được.”

Con người không thể sống cả đời dựa vào hệ thống.

Biết sự thật chỉ là bước đầu.

Quan trọng hơn là sau khi biết sự thật, có đủ dũng khí cắt bỏ thứ mục nát hay không.

Một tháng sau, vụ việc Tống thị có kết quả.

Tống Cảnh Thâm bị hội đồng quản trị bãi nhiệm hoàn toàn.

Một số dự án do anh ta phụ trách bị điều tra sai phạm tài chính.

Dù chưa đến mức phá sản ngay lập tức, nhưng Tống thị tổn thất nặng nề, giá trị công ty bốc hơi hơn nửa.

Trịnh Uyển Như bán hai căn biệt thự để cứu dòng tiền.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...