
Giới Thiệu
Mẹ tôi chi bảy vạn tệ đem về cho ba chị em chúng tôi một người chồng để cùng nhau lên đ//ỉnh.
Nghe thì tưởng khó tin, nhưng trong ngôi làng khuất sâu giữa núi rừng này, chuyện ấy lại chẳng có gì lạ.
Đàn ông trong làng ngày một thưa thớt, lớp trẻ lần lượt rời đi, những nhà có con gái mà không tìm được chồng đều nghĩ đủ mọi cách.
Có nhà mua người từ nơi xa về, có nhà dùng tiền đổi lấy, thậm chí có người bán sạch của cải chỉ để giữ một người đàn ông ở lại.
Người mà mẹ mua về cho chúng tôi tên là Lục Đồ.
Hắn là sinh viên đại học đến từ thành phố, dáng vẻ sáng sủa, thân hình cao lớn, lời nói ôn hòa, hoàn toàn khác với đám đàn ông cục cằn trong vùng.
Ngay từ ngày đầu tiên bị đưa tới, hắn đã khiến chị cả và chị hai say mê.
Mỗi lần bước ra khỏi căn phòng ở sân sau, hai người đều mang vẻ mặt mãn nguyện khó che giấu.
Chị hai còn thường xuyên vuốt tóc trước mặt mọi người, cười đến mức khóe môi cong mãi không hạ xuống.
Ngay cả thím Vương nhà bên cũng không giấu nổi vẻ ganh tị.
Bà ta ngồi trên bậc cửa, nhìn về phía sân sau rồi tặc lưỡi nói:
“Nhị Muội đúng là hưởng phúc.
Mẹ các con dám bỏ tận bảy vạn tệ để mua được kiểu đàn ông thế này về.”
Chị hai nghe xong càng thêm kiêu hãnh.
“Người ta là sinh viên đại học ở thành phố đó.
Biết nhiều thứ lắm, lại còn hiểu đủ trò thú vị.”
Nói tới đây, mặt chị ta đỏ lên, ánh mắt long lanh như đang nhớ đến chuyện gì khó mở lời.
Thím Vương nhìn mà vừa thèm muốn vừa bực bội.
Từ xa, tôi âm thầm nhìn về căn phòng bị khóa chặt nơi sân sau.
Cánh cửa gỗ được gia cố bằng một sợi xích sắt lớn, to gần bằng cổ tay trẻ con.
Bên trong là người chồng chung của cả nhà.
Lục Đồ.
Một nam sinh đại học có giá bảy vạn tệ.
Chị cả và chị hai từng lao vào tranh giành hắn đến mức đầu vỡ trán sưng.
Sau cùng, mẹ phải đứng ra chia lịch từng ngày.
Thứ Hai, Tư, Sáu là của chị hai.
Thứ Ba, Năm, Bảy là của chị cả.
Còn Chủ nhật…
Mẹ tôi đã góa chồng hơn mười năm.
Khi đưa ra quyết định ấy, bà cười rất tự nhiên, như thể mọi thứ đều hợp lẽ.
Còn tôi, mẹ nói tôi vẫn quá nhỏ.
“Tam Muội, đợi con đủ mười sáu tuổi, mẹ sẽ chia cho con hai ngày cuối tuần.”
Năm nay tôi mới mười lăm.
Vì bệnh từ thuở bé nên tóc tôi rụng gần hết, đầu trọc nhẵn.
Mỗi lần nghe mẹ nói vậy, chị cả lại cười giễu tôi.
“Con bé đến một sợi tóc cũng chẳng còn mà cũng đòi nằm cùng đàn ông.”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)