07
Tôi nằm mơ.
Mơ thấy mình trôi dạt trên biển.
Cơ thể lúc chìm lúc nổi giữa những con sóng.
Không biết từ đâu xuất hiện mấy con cá mập, tranh nhau đuổi theo phía sau.
Tôi hoảng hốt lao xuống nước.
Đến lúc sắp nghẹt thở, bỗng cắn phải thứ gì đó mềm mềm.
Giống như kẹo bông gòn.
Kỳ lạ thật.
Giữa biển sao lại có kẹo bông gòn?
Tôi mở mắt ra.
Khung cảnh mờ nhòe trước mặt dần trở nên rõ ràng.
Là phòng ngủ của tôi.
Ánh bình minh len qua khe cửa sổ.
Trời sáng mất rồi.
Tôi dụi mắt ngồi dậy.
Mang dép đi ra ngoài.
Vừa đến huyền quan đã nhìn thấy một người nằm sấp trên sàn.
Ngủ say đến mức chẳng còn chút hình tượng nào.
“…”
“Này, Cố Dư?”
Nể tình anh hết lòng hết dạ với tôi, tôi còn tốt bụng lấy áo khoác đắp lên bụng anh.
Sau đó quay về phòng lấy điện thoại.
Khoảnh khắc màn hình sáng lên.
Sống lưng tôi lập tức lạnh toát.
Giống hệt một con mèo bị dọa đến dựng lông.
Vô số tin nhắn hiện kín màn hình.
【Em mềm quá, thật muốn *】
【Tại sao lại bỏ rơi anh?】
【Anh đối xử với em còn chưa đủ tốt sao?】
Hàng loạt tin nhắn spam nối tiếp nhau.
Có lẽ vì thấy tôi không trả lời.
Đối phương lại đổi số khác gửi tới.
【Em còn đáng yêu hơn cả những gì anh tưởng tượng.】
【Thích quá.】
Tôi chết lặng nhìn màn hình.
Cho đến khi điện thoại tự động tắt sáng.
Màn hình đen phản chiếu gương mặt tôi.
Cùng với dấu răng mờ trên môi dưới.
“Mẹ kiếp…”
08
Vài ngày sau.
Anh tôi nhắn tin tới:
【Sao anh cứ có cảm giác từ sau hôm em đến tìm anh, anh bị cô lập rồi nhỉ?】
【Bây giờ bọn họ đều gọi anh là anh trai che ô.】
Tôi nào dám trả lời.
Chỉ đưa tay sờ môi dưới.
Muốn khóc mà chẳng có nổi giọt nước mắt.
Dù phản ứng có chậm đến đâu, lúc này tôi cũng nhận ra rồi.
Người liên tục quấy rối tôi…
Chắc chắn là người trong ký túc xá của anh tôi.
Nhưng rốt cuộc là ai?
Tôi lưu lại bức ảnh chụp chung của bọn họ.
Sau đó gửi cho vị khách hàng năm xưa.
Căng thẳng hỏi:
【Chú à, người năm đó kéo chú chơi game là ai vậy?】
Đối phương như mắc chứng hay quên:
【Ôi trời, thật sự không nhớ nổi.】
【Mấy tài khoản liên lạc đó chú chặn rồi xóa sạch từ lâu rồi.】
【Với lại trong mắt chú lúc đó chỉ có game thôi.】
Tôi chỉ đành đổi hướng điều tra.
Lén đăng nhập tài khoản game của anh tôi.
Lần lượt chụp trang cá nhân trong game của từng người trong ký túc xá.
Tấm đầu tiên vừa gửi qua.
Đối phương lập tức khẳng định:
【Đúng rồi đúng rồi! Chính là cậu ta!】
Tôi phóng to ảnh lên.
Hạ Chiêu?
Chẳng phải anh tôi nói anh ta có bạn gái rồi sao?
Thấy tôi mãi không trả lời.
Có lẽ anh tôi đoán được tôi đang giấu chuyện gì đó.
Lập tức gọi video tới.
Vừa mở miệng đã tức giận:
“Hàn Tri Hạ, có phải em đang tung tin đồn gì về anh không?”
“Em không có!”
“Không có thì sao mặt em chột dạ thế?”
Tôi lau mồ hôi trên trán.
“Em nóng.”
Anh còn chưa nói được mấy câu đã bị người khác gọi ra ngoài.
Tôi bĩu môi.
Đang định cúp máy.
Bỗng nghe thấy trong ký túc xá vang lên tiếng nói chuyện.
“Cố Dư lại gọi điện cho cô ấy à?”
“Ừ, đúng là hết thuốc chữa.”
Tôi lập tức dựng tai lên nghe.
Nắm tay vô thức siết chặt.
Đám người đáng ghét này.
Trước mặt thì tỏ ra tử tế.
Sau lưng lại lén nói xấu tôi.
“Cũng không biết cậu thích cô ta ở điểm nào nữa.”
“Cậu quan tâm thế làm gì?”
“Có chứ.”
“Cô ấy rất giống một người tôi từng quen.”
Tôi khựng lại.
Nghe kỹ mới nhận ra.
Người nói câu đó chính là Hạ Chiêu.
“Thôi đi, người ta có biết cậu là ai đâu.”
Giọng Hạ Chiêu trầm xuống.
“Vậy còn hai người thì sao? Tại sao hôm đó…”
Đúng lúc ấy.
Anh tôi quay trở lại.
Giống như ai đó vừa nhấn nút tắt tiếng.
Toàn bộ âm thanh bên kia lập tức biến mất.
Tối hôm đó.
Tôi trằn trọc mất ngủ.
Nghĩ mãi vẫn không hiểu.
Rõ ràng Hạ Chiêu đã có bạn gái.
Vậy tại sao còn quấy rối tôi?
Chẳng lẽ đây là một kiểu trả thù nào đó?
Nghĩ kỹ cũng thấy đáng sợ.
Nghĩ sơ qua vẫn thấy đáng sợ.
Càng nghĩ tôi càng nổi da gà.
Cuối cùng đành nhắn cho anh tôi xin phương thức liên lạc của Hạ Chiêu.
Ban đầu anh không chịu cho.
Mặt mũi khó chịu thấy rõ.
“Người ta có bạn gái rồi, em xin WeChat của cậu ấy làm gì?”
Câu nói này lập tức khiến cả phòng chú ý.
Ba người còn lại đồng loạt nhìn sang.
Tiêu Văn vừa lau mái tóc ướt vừa thuận miệng hỏi:
“Xin WeChat của ai thế?”
“Hàn Tri Hạ muốn WeChat của Hạ Chiêu.”
Anh tôi quay sang nhìn Hạ Chiêu.
“Cậu thấy có được không? Tôi chắc chắn sẽ không—”
“Cho đi.”
Hạ Chiêu đồng ý cực kỳ dứt khoát.
Tiêu Văn và Ôn Tri Lâm gần như cùng lúc liếc nhìn nhau.
Chaporia
Bình Luận (0)