14
Gần đến Tết Đoan Ngọ.
Bố mẹ bận công việc, tôi hẹn với anh tôi cùng đến thành phố nơi họ làm việc, cả nhà ăn một bữa cơm.
Hôm đó không có tiết.
Tôi đến cổng trường anh đợi trước.
Buổi chiều người qua kẻ lại, anh tôi đút hai tay vào túi, chậm rãi đi ra.
“Em tự đặt vé đi.”
Tôi ngẩn ra: “Tại sao? Em đã nói với bố mẹ rồi.”
Anh tôi đắc ý nhướng mày.
“Cơ hội kiểu này sau này còn nhiều mà, khó khăn lắm Tiểu Vân mới đồng ý đi hẹn hò với anh vào Tết Đoan Ngọ, trước tình yêu, em hiểu chứ?”
Tiểu Vân là bạn gái cũ của anh tôi.
Sau khi anh kiên trì không ngừng níu kéo và giả vờ u sầu.
Vậy mà thật sự làm người ta cảm động rồi?
Về chuyện này tôi cũng không có ý kiến gì, thậm chí còn có một tia cảm động.
Cố Dư ngày nào cũng phát điên trong vòng bạn bè, là người thì đều chịu không nổi.
Chị Tiểu Vân thật sự quá vĩ đại!
Tôi gật đầu.
Vừa định nói được.
Bỗng truyền đến một giọng nói châm chọc.
“Cố Dư, chuyện quan trọng như gặp phụ huynh, cậu còn muốn vì cô gái khác mà bỏ rơi cô ấy?”
Cách đó không xa.
Tiêu Văn khoanh tay đi tới, khóe môi ngậm nụ cười lạnh.
Mái tóc bạc kia dưới ánh mặt trời lấp lánh rực rỡ, hơi chói mắt.
Anh tôi nghĩ một lát, cảm thấy cũng có lý.
“Lật lọng đúng là anh không tốt, chuyển cho em chút tiền bồi thường nhé, hai trăm đủ không?”
Tôi lập tức mày mắt cong cong: “Cảm ơn anh trai!”
“Hai trăm tệ cũng đáng để em gọi cậu ta là anh trai?”
Tiêu Văn kinh ngạc, đôi chân dài bước đến trước mặt tôi.
Anh ta hận sắt không thành thép nói với tôi: “Tri Hạ, em cam tâm cứ mãi trả giá vì loại người này sao?”
Lại quay đầu, vô cùng khinh thường quét mắt nhìn anh tôi đang ngơ ngác.
“Loại chó ngu này căn bản không đáng để em thích!”
Anh tôi chần chừ lên tiếng.
“Cậu đang nói tôi đúng không? Tiêu Văn, cậu nói vậy là có ý gì?”
“Ý là nhìn cậu không vừa mắt!”
Tiêu Văn đấm một cú qua.
“Hít——Ặc!”
Nhìn thấy anh tôi không kịp phòng bị bị đánh.
Tôi giật nảy mình.
Muộn màng chạy qua can ngăn: “Khoan đã, dừng tay!”
Bỗng có người từ bên kia kéo cánh tay tôi: “Đừng đi, cẩn thận bị đánh nhầm.”
Tôi ngẩng mắt nhìn, đâm vào đôi đồng tử màu hổ phách đầy lo lắng của Ôn Tri Lâm.
“Cứ để họ bình tĩnh trước đã.”
Bàn tay anh trượt xuống, thuận thế nắm lấy tay tôi.
Dùng một lực không cho phép phản bác, kéo tôi đi sang bên kia.
“Ơ, không phải!”
Tôi hoảng hốt quay đầu.
Tiêu Văn đang giận không kìm được túm cổ áo anh tôi.
“Cậu là người sao? Tri Hạ thích cậu như vậy, cậu đối xử với cô ấy như thế à?”
Anh tôi khó tin phản bác.
“Cái này có vấn đề gì? Nó là em gái tôi!”
Như thể tất cả đều đứng yên.
Anh tôi lại gân cổ rống giận.
“Em gái ruột cùng một sổ hộ khẩu! Rốt cuộc cậu đang tự tưởng tượng cái gì!”
Bàn tay đang nắm tay tôi cũng hơi cứng lại, sau đó lập tức tăng tốc kéo tôi rời đi.
15
Tôi và Ôn Tri Lâm ngồi song song trên ghế.
Trong tay ôm ly nước anh vừa mua cho tôi.
Tôi theo thói quen khẽ cắn ống hút, cúi đầu xem tin nhắn anh tôi tức giận đùng đùng gửi tới:
【Tiêu Văn đúng là điên rồi! Cậu ta vậy mà tưởng em là chó liếm của anh, xem anh thành một thằng đàn ông cặn bã triệt để, anh là loại người đó sao?! Hơn nữa không phải anh đã nói em là em gái anh rồi à!】
【Mẹ! Anh đã bảo sao cứ cảm thấy mình bị cô lập!】
【Nhưng cũng thật khó hiểu, từ khi nào bọn họ nhiều chuyện như vậy?!】
Bộ não chậm tiêu cuối cùng cũng bắt đầu vận hành.
Tôi lộ ra vẻ mặt không thể tin nổi.
“Vậy nên, các anh đều tưởng tôi và Cố Dư là loại quan hệ đó?”
Ôn Tri Lâm mặc nhận.
Tôi không bao giờ nói Cố Dư là đầu heo nữa.
Hu hu hu.
Tôi có thể làm anh em với anh ấy quả nhiên là có lý do nhất định.
Cũng không thể trách người ta hiểu lầm.
Tôi và Cố Dư chỉ hơn kém nhau một tuổi, từ nhỏ tôi đã không phục nhỏ, ở bên ngoài đều gọi thẳng tên anh, chưa bao giờ gọi anh là anh trai.
Anh cũng thích gọi cả họ tên tôi trước mặt người ngoài.
Huống chi tôi theo họ mẹ, anh theo họ bố.
Màn đêm dần buông xuống, một cặp đôi cười đùa đi ngang trước mặt chúng tôi.
Tôi khẽ ho hai tiếng, không được tự nhiên lắm nói:
“Đúng rồi anh Tri Lâm, nói ra thì hình như tôi còn nợ anh một lời xin lỗi.”
“Tuy người yêu qua mạng với anh là ảnh của tôi, nhưng không phải bản thân tôi, xin lỗi, đều là lỗi của tôi.”
Chú kia nói kiểu gì cũng đã hào phóng bỏ tiền, giúp tôi vượt qua những ngày nghèo nhất, cộng thêm tôi luôn giữ đạo đức nghề nghiệp khách hàng là thượng đế, nên chỉ có thể ôm lỗi vào người, một mình chịu mưa gió.
Anh ừ một tiếng.
“Đó là lần đầu tiên anh yêu đương với người khác.”
“Đúng là khá khiến người ta tức giận.”
Ôn Tri Lâm là người có tính khí tốt nhất.
Trước khi anh mở miệng, tôi vẫn còn ôm một tia ảo tưởng ngây thơ, tưởng anh sẽ rộng lượng dịu dàng tha thứ cho tôi.
Xem ra chuyện này thật sự khiến anh có khúc mắc trong lòng.
Tôi theo bản năng lại cắn ống hút, mặt đầy áy náy.
“Xin lỗi, anh muốn lễ vật xin lỗi gì, tôi sẽ cố gắng thỏa mãn.”
Lời vừa dứt.
Anh bỗng tiến lại gần.
Mùi nước hoa tông lạnh bao phủ tới, anh khẽ hôn lên khóe môi tôi.
“Lễ vật xin lỗi này được không?”
Tôi không dám động đậy chút nào.
Bỗng liên tưởng đến xúc cảm kẹo bông gòn trong giấc mơ hôm đó, y hệt nụ hôn này.
Anh rũ mắt nghiêm túc nhìn tôi.
“Chúng ta yêu nhau chỉ duy trì 67 ngày, quen một ngày hôn một lần, coi như thanh toán xong, được không?”
67 lần?
Hình như cũng ổn.
Đối diện đôi mắt tràn đầy ý cười của anh, tôi đặt ly nước xuống, ma xui quỷ khiến nâng mặt anh lại gần…
Mềm quá.
Tôi đang chuộc tội!
Tuyệt đối không phải vì háo sắc.
Vất vả lắm mới đếm thầm đến 67 lần.
Ôn Tri Lâm bỗng siết chặt tay tôi, nụ hôn chuồn chuồn lướt nước dần dần sâu hơn, hơi thở càng lúc càng nồng.
Bầu không khí đang vừa vặn.
Bất thình lình vang lên một giọng nói đè nén lửa giận.
“Hai người đang làm gì?”
Tôi mơ mơ màng màng mở mắt.
Là Hạ Chiêu.
Nửa phút sau.
Tôi ngoan ngoãn ngồi sang một bên.
Sống lưng căng cứng, không hiểu sao có cảm giác lén lút như bị bắt gian.
Hạ Chiêu đang đối đầu với Ôn Tri Lâm.
“Họ Ôn kia, cạy góc tường bạn gái người khác vui lắm à?”
Ôn Tri Lâm nhìn tôi một cái.
Tôi vội đáp: “Cái đó, các anh đều là tình huống giống nhau, nhưng không tồn tại chuyện yêu cùng lúc, anh ấy yêu trước…”
Khóe môi anh lập tức kéo ra một nụ cười, đối diện ánh mắt lửa giận ngút trời của Hạ Chiêu, giọng điệu ôn hòa tràn đầy khiêu khích.
“Trùng hợp thật, Tri Hạ là mối tình đầu của tôi, xét về thời gian tôi cũng là mối tình đầu của cô ấy, cậu tính là thứ gì?”
“Hay lắm, cậu chính là tên hèn lần trước gửi một đống tin nhắn gạ * cho cô ấy, còn lén hôn cô ấy?”
Ôn Tri Lâm im lặng một chút.
“Tin nhắn tôi chỉ gửi một tin.”
Hai người đồng loạt nhìn về phía tôi.
Hạ Chiêu cười lạnh.
“Vậy chỉ còn Tiêu Văn!”
Chaporia
Bình Luận (0)