Bạch Chỉ Nhược khóc đến mức gần như sụp đổ.

“Không phải! Cảnh Thâm, anh đừng nghe anh ta nói bậy! Anh ta muốn hại em!”

Tống Cảnh Thâm quay đầu nhìn cô ta.

Ánh mắt ấy lạnh đến đáng sợ.

“Bạch Chỉ Nhược, từ đầu đến cuối cô đều lừa tôi?”

Bạch Chỉ Nhược run rẩy lắc đầu.

“Không, em yêu anh…”

“Yêu tôi?” Tống Cảnh Thâm bật cười, tiếng cười khàn đặc. “Cô mang thai con của người khác, bắt tôi ly hôn, bắt tôi đưa cô về gặp bố mẹ, bắt tôi mua nhà mua xe cho cô. Đây là yêu tôi?”

Bạch Chỉ Nhược quỳ xuống, túm lấy ống quần anh ta.

“Cảnh Thâm, em sai rồi. Nhưng em thật sự không cố ý. Em chỉ quá sợ mất anh…”

Tôi ngồi trong xe, lạnh lùng nhìn cảnh tượng ấy.

Đáng tiếc.

Kiếp trước, khi tôi quỳ trước mặt Tống Cảnh Thâm cầu xin anh ta tin tôi, anh ta cũng từng đá tay tôi ra như vậy.

Bây giờ, anh ta cũng đá tay Bạch Chỉ Nhược ra.

Quả nhiên, người ích kỷ không yêu ai cả.

Anh ta chỉ yêu thể diện và lợi ích của mình.

Tôi mở cửa xe, chậm rãi bước xuống.

Tiếng giày cao gót vang lên khiến ba người họ đồng thời quay đầu lại.

Tống Cảnh Thâm nhìn thấy tôi, mắt lập tức đỏ lên.

“Là cô sắp đặt?”

Tôi mỉm cười.

“Tôi chỉ giúp anh nhìn rõ sự thật thôi. Không cần cảm ơn.”

“Giang Vãn!”

Anh ta nghiến răng gọi tên tôi.

Tôi nhìn anh ta.

“Đau không?”

Anh ta sững lại.

Tôi bước đến trước mặt anh ta, nhẹ nhàng hỏi:

“Bị người mình tin tưởng lừa dối, bị người mình bảo vệ biến thành trò cười, đau không?”

Môi Tống Cảnh Thâm run lên.

Tôi nói từng chữ:

“Kiếp trước… à không, trước đây tôi cũng đau như vậy.”

Anh ta nhìn tôi, trong mắt thoáng qua vẻ phức tạp.

“Vãn Vãn…”

“Đừng gọi tôi như thế.” Tôi lập tức lạnh giọng. “Anh không xứng.”

Bạch Chỉ Nhược vẫn khóc dưới đất.

Cao Dương đứng bên cạnh, thấy tình hình không ổn liền muốn chuồn.

Nhưng vừa xoay người, mấy chủ nợ của anh ta đã xuất hiện ở lối ra bãi đỗ xe.

Diệp Tâm từ xe phía sau bước xuống, bình tĩnh nói:

“Cao Dương, anh bị kiện vì nợ tiền và lừa đảo. Người liên quan đã báo cảnh sát. Ở lại phối hợp đi.”

Cao Dương lập tức mặt mày xám ngoét.

Bạch Chỉ Nhược cũng hoàn toàn sụp đổ.

Tống Cảnh Thâm đứng giữa bãi đỗ xe, bộ vest đắt tiền trên người vẫn phẳng phiu, nhưng cả người anh ta lại giống như vừa bị lột sạch lớp da hào nhoáng.

Tôi nhìn anh ta thêm một lát rồi quay người rời đi.

Tống Cảnh Thâm đột nhiên đuổi theo kéo tay tôi.

“Giang Vãn, đợi đã.”

Tôi cúi đầu nhìn bàn tay anh ta.

“Buông ra.”

Anh ta không buông.

Giọng anh ta khàn đi.

“Anh bị cô ta lừa. Anh không biết cái thai không phải của anh. Vãn Vãn, chuyện ly hôn…”

Tôi chậm rãi quay đầu.

“Anh muốn nói gì?”

Tống Cảnh Thâm nhìn tôi, trong mắt xuất hiện vẻ hối hận quen thuộc mà kiếp trước tôi từng mong mỏi đến tuyệt vọng.

“Chúng ta có thể bắt đầu lại không?”

Tôi nhìn anh ta vài giây.

Sau đó bật cười.

“Tống Cảnh Thâm, anh thật sự khiến tôi mở mang tầm mắt.”

Sắc mặt anh ta trắng bệch.

Tôi rút tay ra.

“Khi anh nghĩ Bạch Chỉ Nhược mang thai con anh, anh vội vàng đưa tiền đá tôi đi. Khi phát hiện đứa bé không phải của anh, anh lại quay đầu nói muốn bắt đầu lại.”

Tôi tiến lại gần, nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Anh coi tôi là gì? Thùng rác tái chế tình cảm của anh sao?”

“Anh không có ý đó…”

“Anh có.” Tôi ngắt lời. “Anh luôn như vậy. Chỉ cần thứ gì còn có giá trị, anh sẽ giữ lại. Thứ gì không còn giá trị, anh lập tức ném đi. Anh không yêu Bạch Chỉ Nhược, cũng chưa từng yêu tôi. Anh chỉ yêu chính anh.”

Tống Cảnh Thâm đứng chết lặng.

Tôi cười lạnh.

“Muốn quay lại? Được thôi.”

Ánh mắt anh ta bỗng sáng lên.

Tôi nói tiếp:

“Đợi kiếp sau đi.”

Nói xong, tôi bước lên xe.

Cánh cửa đóng lại, chặn hoàn toàn gương mặt trắng bệch của anh ta ngoài kia.

Nhưng tôi biết, đêm nay đối với Tống Cảnh Thâm chỉ là khởi đầu.

Ngày thứ tư, tiệc thương mại mà hệ thống từng nhắc tới vẫn diễn ra đúng lịch.

Đó là buổi tiệc do Hiệp hội Bất động sản tổ chức, quy tụ rất nhiều doanh nhân, nhà đầu tư và truyền thông tài chính.

Kiếp trước, Tống Cảnh Thâm đã đưa Bạch Chỉ Nhược đến buổi tiệc này.

Trước mặt tất cả mọi người, anh ta tuyên bố Bạch Chỉ Nhược là người phụ nữ quan trọng nhất đời anh ta.

Còn tôi, người vợ hợp pháp khi ấy, bị nhân viên an ninh chặn ngoài cửa vì “không có tư cách tham dự”.

Tôi vẫn nhớ ánh mắt của mọi người hôm đó.

Khinh miệt.

Thương hại.

Chế giễu.

Bạch Chỉ Nhược khoác tay Tống Cảnh Thâm, đứng trên bậc thềm cao nhìn xuống tôi, nhẹ giọng nói:

“Chị Giang, phụ nữ nên biết chừa cho mình chút thể diện.”

Sau đó, tôi trở thành trò cười của cả thành phố.

Còn hôm nay, tôi nhận được thiệp mời danh dự từ ban tổ chức.

Tên khách mời ghi rõ:

Giang Vãn.

Đại diện Quỹ đầu tư Vãn Sinh.

Khi tôi cầm tấm thiệp ấy, Diệp Tâm nhìn tôi bằng ánh mắt sâu xa.

“Cuối cùng cậu cũng định dùng thân phận này rồi?”

Tôi cười.

“Ba năm qua tôi lười dùng, không có nghĩa là tôi không có.”

Trước khi kết hôn với Tống Cảnh Thâm, ông ngoại tôi để lại cho tôi một quỹ đầu tư.

Quỹ này hoạt động rất kín tiếng, phần lớn do đội ngũ chuyên nghiệp quản lý.

Tôi không muốn cuộc hôn nhân bị tiền bạc và thân phận ảnh hưởng, nên chưa từng nói cho Tống Cảnh Thâm biết.

Kiếp trước, mãi đến khi tôi chết, anh ta cũng không biết người vợ bị anh ta xem thường, người phụ nữ bị anh ta chê “lương tám nghìn cả đời không kiếm nổi năm mươi triệu”, thật ra mới là người từng âm thầm giúp công ty anh ta vượt qua hai lần khủng hoảng vốn.

Lần đầu, tôi giới thiệu dự án của anh ta cho một nhà đầu tư.

Lần thứ hai, quỹ Vãn Sinh mua trái phiếu công ty Tống thị khi không ai dám vào.

Tống Cảnh Thâm luôn tưởng đó là vận may của mình.

Còn tôi ngu ngốc đến mức chưa bao giờ kể công.

Bây giờ nghĩ lại, tôi đúng là Bồ Tát sống.

Đáng tiếc, Bồ Tát bị chó cắn một lần là đủ rồi.

Tối hôm đó, tôi mặc váy nhung đen, tóc búi thấp, đeo một đôi khuyên tai ngọc trai.

Khi tôi xuất hiện ở cửa hội trường, không ít người quay đầu nhìn lại.

Có người nhận ra tôi.

“Đó không phải là vợ Tống Cảnh Thâm sao?”

“Nghe nói họ sắp ly hôn rồi.”

“Cô ấy cũng đến à? Hôm nay Tống tổng cũng có mặt đấy.”

Tôi bình thản bước vào, coi những lời bàn tán như gió thoảng.

Nhưng rất nhanh, bầu không khí trong hội trường thay đổi.

Bởi vì người đứng ra đón tôi là chủ tịch Hiệp hội, ông Hạ.

Ông Hạ cười rất hiền hòa.

“Cô Giang, cuối cùng cô cũng chịu lộ diện. Tôi mời cô mấy lần rồi, lần nào cô cũng từ chối.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...