Chú Lâm cầm một túi vật chứng trong suốt tiến lên. Bên trong là chiếc nhẫn cưới bạch kim đã biến dạng. Dòng chữ “Uyên & Hứa” khắc bên trong nhẫn bị lửa nung đến mờ đi, nhưng vẫn khiến mắt Lục Trầm Uyên đau nhói.
“Lục gia, pháp y giám định sơ bộ, người chết là nữ khoảng hai mươi lăm tuổi. Bụng có dấu vết từng mang thai. Thời gian tử vong khoảng một tuần trước khi vụ cháy xảy ra. Nguyên nhân tử vong là sốc mất máu, kèm theo nhiều tổn thương mô mềm. Vụ cháy xảy ra sau khi nạn nhân đã chết, là đốt xác phi tang.”
Giọng chú Lâm càng lúc càng thấp, không dám nhìn vào mắt Lục Trầm Uyên.
“Chúng tôi còn tìm thấy thứ này ở hiện trường.”
Trong một túi vật chứng khác là nửa thỏi son đã bị cháy gần hết. Đó là màu son Kiều Chi Hứa thích nhất, cũng là món quà anh tự tay tặng cô vào sinh nhật năm ngoái.
Lục Trầm Uyên nhận lấy túi vật chứng. Đầu ngón tay anh run đến mức gần như không cầm vững.
Anh ngồi xổm trước đống đổ nát, nhìn đống gạch vụn và gỗ cháy đen đầy đất. Trong đầu đột nhiên hiện lên vô số hình ảnh.
Anh nhớ đến ngày cưới, Kiều Chi Hứa mặc váy cưới trắng tinh, cười nói với anh:
“Lục Trầm Uyên, đời này em bám lấy anh rồi. Nếu anh dám có lỗi với em, em sẽ biến mất để anh vĩnh viễn không tìm được.”
Khi ấy, anh cười bóp má cô, nói cô ngốc, nói đời này anh chỉ yêu một mình cô.
Anh nhớ sau khi cô mang thai, ngày nào cô cũng cẩn thận xoa bụng, kể với anh về những lần thai máy. Cô nói sau này sẽ dạy con vẽ tranh, đánh đàn, nói cả nhà ba người sẽ cùng đi du lịch vòng quanh thế giới.
Khi đó, trong đầu anh chỉ toàn là Lăng Mạt. Anh chỉ thấy cô lắm lời, lúc nào cũng trả lời qua loa lấy lệ, thậm chí không có thời gian đi khám thai cùng cô dù chỉ một lần.
Anh nhớ ngày hôm đó trên đường núi, trong chiếc xe tải ở làn đối diện có một bóng người điên cuồng đập cửa kính.
Anh nhớ Lăng Mạt nắm tay anh nói đó là cô tự biên tự diễn.
Anh nhớ anh đã không quay đầu lại, cứ thế đi lướt qua cô.
Anh nhớ số lạ bị anh chặn.
Nhớ đoạn video bị Lăng Mạt xóa.
Nhớ câu trả lời của chính anh:
“Biết điểm dừng đi. Diễn tiếp thì chẳng còn thú vị nữa đâu.”
Một cơn đau xuyên tim đột ngột lan ra từ lồng ngực, như có một bàn tay vô hình bóp chặt trái tim anh, khiến anh không thở nổi.
Anh bật dậy, lao sâu vào đống đổ nát. Chú Lâm vội kéo anh lại:
“Lục gia, nguy hiểm! Bên trong vẫn còn sập!”
“Buông tôi ra!”
Lục Trầm Uyên gào lên, hất tay chú Lâm ra, dùng tay trần bới những mảnh gạch đá nóng rực.
“Chi Hứa! Kiều Chi Hứa! Em ra đây! Anh biết em đang lừa anh! Em ra đây!”
Ngón tay anh bị đá nhọn cứa rách, máu chảy không ngừng. Nhưng anh như không cảm thấy đau, chỉ liên tục đào bới, trong miệng lặp đi lặp lại tên Kiều Chi Hứa.
Lăng Mạt đứng bên cạnh nhìn dáng vẻ mất hồn mất vía của anh. Đáy mắt cô ta lóe lên sự oán độc, rồi ngay lập tức thay bằng vẻ lo lắng. Cô ta tiến lên kéo tay anh:
“Trầm Uyên, anh đừng như vậy. Cô Kiều đã đi rồi. Anh như thế này cô ấy cũng không trở về được đâu.”
“Đi rồi?”
Lục Trầm Uyên đột ngột quay đầu nhìn cô ta. Đôi mắt anh đỏ ngầu như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.
“Cô ấy sao có thể đi? Cô ấy yêu tôi như vậy, sao có thể bỏ tôi lại một mình? Đều là do em! Nếu không phải vì em, cô ấy căn bản sẽ không gặp chuyện!”
Lăng Mạt bị anh dọa đến lùi lại một bước. Hốc mắt cô ta lập tức đỏ lên, nước mắt trượt xuống má:
Chaporia
Bình Luận (0)