Tôi nhìn từng bình luận, chỉ thấy buồn cười.
Chị dâu tương lai?
Không còn nữa.
Tống Dư nhắn tin cho tôi:
[Cậu định phản kích chưa?]Tôi trả lời:
[Chưa.] [Đợi bọn họ diễn thêm.]Tống Dư gửi một biểu tượng ngón cái.
[Đúng. Để cô ta tự đào hố sâu hơn.]Quả nhiên, đến nửa đêm, Kiều Miên lại đăng thêm một bài.
Lần này, cô ta viết dài hơn.
Cô ta kể mình vừa kết thúc một cuộc hôn nhân bất hạnh, bị chồng cũ bạo hành tinh thần, không có nơi nào để đi.
Cô ta nói Thẩm Nghiên chỉ vì tình nghĩa bạn học cũ mà giúp cô ta tạm thời ở nhờ vài hôm.
Cô ta nói mình luôn cẩn thận, không dám chạm vào đồ gì, không dám làm phiền ai.
Cô ta nói tôi vì ghen tuông mà đuổi cô ta ra khỏi nhà giữa đêm.
Cô ta nói mình thật sự không hiểu tại sao phụ nữ lại phải làm khó phụ nữ.
Bài đăng này được chụp màn hình lan ra ngoài.
Có người còn đăng lên nhóm bạn học cũ.
Đến sáng hôm sau, điện thoại của tôi nhận được vô số tin nhắn.
Bạn của Thẩm Nghiên nhắn:
[Tình Chi, lần này cô hơi quá rồi. Kiều Miên đã đáng thương như vậy, cô nhường một chút không được sao?]Một người khác nói:
[Đàn ông giúp bạn cũ một chút thôi mà, cô làm ầm đến hủy hôn thì sau này ai dám cưới?]Có người thậm chí còn dạy đời:
[Nhà là vật ngoài thân, tình cảm mới quan trọng. Cô quá tính toán nên mới mất Thẩm Nghiên.]Tôi đọc đến đây thì cười thành tiếng.
Mất Thẩm Nghiên?
Bọn họ nói như thể anh ta là giải thưởng gì cao quý lắm.
Tôi mở thư mục đã chuẩn bị sẵn.
Ảnh chụp lịch sử khóa.
Ảnh khoảnh khắc của Kiều Miên.
Ảnh cô ta mặc váy ngủ của tôi.
Ảnh chiếc vòng tay của tôi trên tay cô ta.
Bảng chi phí nhà và đám cưới.
Giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà.
Hóa đơn thuốc dạ dày hết hạn.
Tin nhắn Thẩm Nghiên bảo tôi ra cửa hàng tiện lợi mua thuốc.
Tôi không đăng ngay.
Tôi gọi cho một người trước.
Người đó là Đường Hạo, chồng cũ của Kiều Miên.
Số điện thoại này Tống Dư tìm được thông qua một người bạn chung.
Điện thoại vang ba tiếng thì có người bắt máy.
Giọng đàn ông bên kia rất mệt mỏi:
“Ai vậy?”
Tôi nói:
“Xin chào, tôi là Hứa Tình Chi.”
Đầu dây bên kia yên lặng vài giây.
Sau đó anh ta cười lạnh:
“Vị hôn thê của Thẩm Nghiên?”
“Phải.”
“Cô tìm tôi vì Kiều Miên?”
“Phải.
”
Đường Hạo im lặng một lát rồi nói:
“Tôi đoán cô ấy lại nói tôi bạo hành cô ấy?”
Tôi không bất ngờ.
“Đúng.”
Anh ta cười khàn.
“Cô có rảnh không? Tôi gửi cho cô ít thứ.”
Mười phút sau, email của tôi nhận được một tập tài liệu.
Tôi mở ra.
Bên trong là bản ghi báo cảnh sát, bệnh án, sao kê chuyển khoản, ảnh chụp tin nhắn.
Nhưng người bị bạo hành tinh thần không phải Kiều Miên.
Mà là Đường Hạo.
Kiều Miên trong thời gian hôn nhân đã nhiều lần lấy danh nghĩa mẹ bệnh nặng để vay tiền bạn bè của chồng.
Số tiền đó cuối cùng chảy vào tài khoản mua sắm cá nhân.
Cô ta còn ngoại tình với một người đàn ông đã có gia đình.
Khi bị phát hiện, cô ta khóc lóc nói mình trầm cảm, nói nếu Đường Hạo ly hôn thì cô ta sẽ không sống nổi.
Sau đó cô ta bắt đầu đăng bài ám chỉ bị chồng bạo hành.
Đường Hạo vì không muốn làm lớn chuyện, từng nhịn rất lâu.
Cho đến khi cô ta tự cắt cổ tay rất nông rồi chụp ảnh đăng mạng, nói bị chồng ép đến đường cùng.
Nhưng camera trong nhà ghi lại toàn bộ quá trình.
Cô ta tự chuẩn bị đạo cụ.
Tự chọn góc chụp.
Tự chờ vết máu loang ra vừa đủ đẹp.
Đường Hạo cuối cùng không nhịn nữa, đưa chứng cứ ra tòa ly hôn.
Tuy nhiên, vì chuyện riêng tư quá ồn ào, anh ta chỉ giữ tài liệu lại, không công khai.
Tôi xem xong, trong lòng lạnh đi từng chút.
Kiều Miên không đáng thương.
Cô ta chỉ quen dùng sự đáng thương như một con dao.
Ai mềm lòng, người đó chảy máu.
Đường Hạo gửi thêm một câu:
[Nhắc cô một câu. Kiều Miên không bao giờ chọn mục tiêu ngẫu nhiên. Cô ấy chỉ bám vào người có thể cho cô ấy lợi ích.]Tôi nhìn dòng chữ ấy.
Sau đó bật cười.
Cô ta chọn Thẩm Nghiên.
Còn Thẩm Nghiên chọn tin cô ta.
Rất công bằng.
9
Buổi trưa, tôi đăng một bài dài.
Không cảm xúc.
Không mắng chửi.
Chỉ có bằng chứng.
Tôi viết:
[Về chuyện hủy hôn, tôi chỉ giải thích một lần.] [1. Căn nhà được gọi là “nhà tân hôn” đứng tên cá nhân tôi. Phần lớn tiền đặt cọc, khoản vay và sửa chữa do tôi thanh toán.] [2. Tối ngày X, tôi đau dạ dày sau khi rời bệnh viện, trở về nhà thì bị khóa báo “quyền hạn không hợp lệ”.] [3. Lịch sử hệ thống thể hiện: Thẩm Nghiên đã thêm Kiều Miên làm quản trị viên, sau đó xóa quyền mở khóa khẩn cấp của tôi. Kiều Miên tự điều chỉnh tài khoản của tôi thành khách vãng lai.]
Chaporia
Bình Luận (0)