“Đừng rơi ra ngoài hại người khác.”

Nói xong, tôi tắt loa.

Cô ta đứng ngoài cửa thêm nửa tiếng.

Cuối cùng bị bảo vệ mời đi.

Tôi lưu lại toàn bộ video, gửi cho Tống Dư.

Tống Dư trả lời rất nhanh:

[Tốt. Nếu cô ta còn đến nữa, xin lệnh cấm tiếp xúc.]

Tôi nhìn câu ấy, đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm.

Trước đây gặp chuyện, phản ứng đầu tiên của tôi là chịu đựng.

Bây giờ tôi học được rồi.

Ranh giới không phải nói cho vui.

Ranh giới là thứ phải dùng hành động bảo vệ.

14

Ngày bàn giao nhà đến rất nhanh.

Tôi đứng trong căn nhà trống, nhìn ánh nắng buổi chiều rơi trên sàn gỗ.

Không có tinh dầu cam ngọt.

Không có giày của Kiều Miên.

Không có áo khoác của Thẩm Nghiên.

Cũng không còn ảnh đính hôn của chúng tôi.

Mọi thứ sạch sẽ đến mức gần như xa lạ.

Người mua kiểm tra xong rất hài lòng.

Bà ấy nói:

“Cô Hứa, cô dọn kỹ quá. Nhà rất sạch.”

Tôi mỉm cười.

“Hy vọng con gái cô ở đây sẽ bình an.”

Bà ấy nhìn tôi, ánh mắt dịu đi.

“Cô cũng vậy.”

Tôi hơi ngẩn ra.

Sau đó gật đầu.

“Vâng.”

Ký xong giấy bàn giao, tôi đặt chìa khóa lên bàn.

Môi giới hỏi:

“Cô Hứa, cô có muốn nhìn lại lần cuối không?”

Tôi nhìn căn nhà.

Nơi này từng chứa rất nhiều hy vọng của tôi.

Nhưng hy vọng nếu đặt sai người, sẽ biến thành xiềng xích.

Tôi lắc đầu.

“Không cần.”

Bước ra khỏi cửa, tôi nghe hệ thống khóa phát ra tiếng đóng cửa rất nhẹ.

Lần này, không còn quyền hạn không hợp lệ.

Bởi vì tôi tự mình chọn rời đi.

Không ai nhốt tôi ngoài cửa nữa.

Tối hôm đó, tôi chuyển vào căn hộ mới thuê tạm.

Căn hộ không lớn.

Một phòng ngủ, một phòng khách, ban công nhỏ.

Nhưng toàn bộ mật khẩu, chìa khóa, hợp đồng đều chỉ có tên tôi.

Tôi mua một đôi dép mới.

Màu trắng mềm.

Đặt ngay trước cửa.

Lúc xỏ chân vào, tôi bỗng bật cười.

Hóa ra cảm giác được bước vào nhà mình bình thường như vậy.

Bình thường đến mức trước đây tôi lại quên mất nó quý giá.

15

Tôi tưởng mọi chuyện sẽ kết thúc ở đó.

Nhưng Thẩm Nghiên lại xuất hiện lần nữa.

Đêm trước ngày lẽ ra chúng tôi tổ chức đám cưới, trời mưa rất lớn.

Tôi đang ở studio tăng ca thì nhận được điện thoại từ số lạ.

Bắt máy, bên kia là giọng Thẩm Nghiên.

“Tình Chi, anh ở dưới nhà em.”

Tôi nhìn đồng hồ.

Mười giờ bốn mươi tối.

Tôi đáp:

“Tôi không ở nhà.

Anh ta im lặng.

“Vậy em ở đâu?”

“Tôi không có nghĩa vụ báo cáo.”

Anh ta khàn giọng:

“Anh chỉ muốn gặp em một lần.”

Tôi vốn định cúp máy.

Nhưng anh ta bỗng nói:

“Ngày mai vốn là ngày cưới của chúng ta.”

Tay tôi dừng lại.

Không phải vì xúc động.

Mà vì tôi chợt nhận ra, nếu là tôi của trước đây, hôm nay có lẽ đang hồi hộp thử váy cưới, xác nhận bó hoa, nhắn tin hỏi anh ta có căng thẳng không.

Còn hiện tại, tôi đang ngồi trước màn hình máy tính, sửa phương án cho một khách hàng mới.

Không có chú rể.

Không có đám cưới.

Không có đau khổ đến chết đi sống lại.

Chỉ có công việc, trà nóng và một đêm mưa bình yên.

Tôi nói:

“Thẩm Nghiên, ngày đó đã bị hủy rồi.”

Anh ta cười khổ:

“Nhưng trong lòng anh chưa hủy.”

Tôi cảm thấy rất mệt.

“Anh muốn nói gì?”

“Anh và Kiều Miên kết thúc rồi.”

Tôi không đáp.

Anh ta tiếp tục:

“Anh đã nhìn rõ cô ấy là người thế nào. Anh biết mình sai rồi. Anh không nên thương hại cô ấy, không nên để cô ấy vào nhà, không nên vì cô ấy mà tổn thương em.”

“Những ngày này anh nghĩ rất nhiều.”

“Tình Chi, anh phát hiện người thật sự ở bên anh, hiểu anh, giúp anh, chỉ có em.”

Tôi nghe xong, trong lòng không hề dao động.

Thậm chí còn thấy hoang đường.

Người ta luôn kỳ lạ như vậy.

Khi được yêu, họ cảm thấy tình yêu ấy đương nhiên.

Khi mất đi, họ mới bắt đầu gọi nó là quý giá.

Nhưng quý giá không phải vì họ hiểu ra.

Mà vì không còn thuộc về họ nữa.

Tôi nói:

“Thẩm Nghiên, anh không yêu tôi nhiều như anh nghĩ.”

Anh ta lập tức phản bác:

“Không phải!”

“Vậy anh yêu gì?”

Tôi hỏi rất bình tĩnh.

“Yêu tôi, hay yêu người từng không cần anh nói cũng chuẩn bị mọi thứ cho anh?”

“Yêu tôi, hay yêu căn nhà đã bán?”

“Yêu tôi, hay yêu dự án bị hủy?”

“Yêu tôi, hay yêu cảm giác dù anh làm sai, chỉ cần quay đầu là tôi vẫn đứng đó?”

Đầu dây bên kia không còn tiếng động.

Tôi nói:

“Anh không phải hối hận vì mất tôi.”

“Anh hối hận vì mất người luôn đặt anh lên trước bản thân mình.”

“Nhưng người đó không còn nữa.”

Bên kia vang lên tiếng mưa rơi rất rõ.

Một lúc lâu sau, Thẩm Nghiên nói:

“Không thể bắt đầu lại sao?”

Tôi đáp:

“Không thể.”

Anh ta như nghẹn lại.

“Tình Chi…”

“Sau này gọi tôi là cô Hứa.”

Tôi cúp máy.

Mưa ngoài cửa sổ vẫn rơi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...