Một bóng phụ nữ bụng lớn bước ra.
Cô ấy không có mặt, nhưng tôi biết đó là một trong những nạn nhân của Lý Thắng Chu.
Cô ấy đặt tay lên hũ sứ của mình.
Hũ vỡ.
Rồi cái thứ hai.
Cái thứ ba.
Từng hũ sứ tự vỡ.
Thai danh trận bắt đầu sập.
Lý Thắng Chu phát ra tiếng gào tuyệt vọng.
Nhưng ngay khi trang tên cô ta sắp cháy hết, một bàn tay trắng từ bóng tối vươn ra, ấn lên Sổ Thai Danh.
Lửa tắt.
Người Giữ Sổ xuất hiện sau lưng cô ta.
Bà ta nhìn tôi, ánh mắt lạnh.
“Đủ rồi.”
Tôi nghiến răng.
“Cuối cùng cũng chịu ra?”
Người Giữ Sổ khẽ thở dài.
“Quỷ tử này ta nuôi mười năm. Không thể để cô phá dễ vậy.”
Tôi nhìn bà ta.
“Bà muốn dùng tử tù nhập thai làm gì?”
Bà ta mỉm cười.
“Cửa thai là cửa sạch nhất. Nếu một oán hồn mang đầy ký ức có thể bước qua cửa này, nghĩa là chết và sinh có thể nối thẳng. Đến lúc đó, thứ đã ngủ rất lâu cũng có thể tìm được bụng để về.”
Tôi lạnh sống lưng.
Thứ đã ngủ rất lâu.
Thứ mà Vô Tướng Hội đang gom mệnh, gia, tài, thọ, thai để chuẩn bị.
Tôi hỏi: “Nó là ai?”
Người Giữ Sổ nhìn tôi.
“Cô sẽ biết. Khi cô nhớ ra mình là ai.”
Nói xong, bà ta ấn tay xuống Sổ Thai Danh.
Toàn bộ cuốn sổ bốc lên ánh sáng đen.
Lý Thắng Chu bị ánh sáng kéo thẳng về phía màn hình điện thoại.
Mục tiêu là Giang Ninh.
Tôi không kịp nghĩ.
Tôi đặt đồng xu cổ lên Sổ Thai Danh, máu từ ngón tay ấn xuống.
“Thanh Hư môn hạ Lâm Vãn Chi, lấy thân chặn cửa!”
Đồng xu nóng rực.
Một tiếng chuông vang lên.
Keng.
Ánh sáng đen dừng lại trước mặt tôi.
Lý Thắng Chu không lao vào Giang Ninh.
Mà quay phắt sang tôi.
Cô ta cười dữ tợn.
“Cô muốn làm cửa thay nó?”
Người Giữ Sổ cũng hơi biến sắc.
“Lâm Vãn Chi, cô dám?”
Tôi không đáp.
Vì trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy bụng mình lạnh buốt.
Không phải có thai.
Mà là cánh cửa sinh vô hình trên người tôi bị cưỡng ép mở ra một khe.
Đằng sau khe cửa ấy, có rất nhiều thứ đang nhìn.
Lý Thắng Chu lao về phía tôi.
________________________________________
9. Cửa trên người tôi
Tôi từng nghĩ người không mang thai thì không có cửa thai.
Nhưng khi Lý Thắng Chu lao về phía tôi, tôi biết mình sai.
Mỗi người sống đều từng đi qua một cánh cửa để đến nhân gian.
Cánh cửa ấy đóng lại sau khi sinh ra.
Người thường cả đời không mở lại.
Nhưng đồng xu cổ trên người tôi, thẻ trúc số bốn mươi bảy, và thứ mà Vô Tướng Hội luôn muốn tìm trong tôi, đã khiến cánh cửa cũ ấy hé ra một khe.
Lạnh.
Rất lạnh.
Lạnh như bị nhấn xuống nước giếng sâu.
Tôi nghe thấy tiếng vô số đứa trẻ khóc.
Nghe thấy tiếng phụ nữ gọi con.
Nghe thấy tiếng người chết cười.
Lý Thắng Chu nhào tới, móng tay cắm vào vai tôi.
Tôi không cảm thấy đau da thịt.
Tôi cảm thấy có thứ đang cố chui vào phần sâu nhất của mình, tìm một lối quay về nhân gian.
Người Giữ Sổ đứng cách đó không xa, sắc mặt thay đổi rất nhanh.
Bà ta không ngờ tôi thật sự dùng thân chặn cửa.
Cũng có lẽ, bà ta không ngờ cửa trên người tôi sẽ mở.
Tạ Hành Chu lao tới kéo tôi.
Nhưng anh vừa chạm vào tay tôi đã bị một luồng lạnh đánh bật ra.
“Lâm Vãn Chi!”
Tôi nghe thấy anh gọi.
Nhưng âm thanh rất xa.
Trước mắt tôi là một cánh cửa.
Không phải cửa gỗ.
Không phải cửa sắt.
Là một cánh cửa được tạo thành từ ánh sáng trắng và bóng tối đan xen.
Trên cửa có rất nhiều vết cào.
Cũ có.
Mới có.
Bên ngoài cửa, Lý Thắng Chu đang gào thét, dùng móng tay cào.
“Cho tao vào!”
“Cho tao sống!”
“Tao không muốn chết!”
Tôi đứng bên trong cánh cửa.
Trên tay không có kéo, không có bùa, không có thẻ trúc.
Chỉ có đồng xu cổ.
Đồng xu nóng đến mức như sắp tan chảy.
Một giọng nói rất xa vang lên sau lưng tôi.
Không phải sư phụ.
Không phải Tạ Hành Chu.
Cũng không phải tôi.
Giọng ấy bình tĩnh, lạnh lẽo, giống tiếng trời rơi xuống mặt nước.
“Cửa sinh không nhận kẻ đoạt xá.”
Tôi quay đầu.
Sau lưng không có ai.
Chỉ có vô tận bóng trắng.
Lý Thắng Chu cười điên ngoài cửa.
“Ai nói? Ai không nhận? Nếu trời nhận nhầm nhiều người như vậy, tại sao không nhận tao? Tao muốn sống! Tao mạnh hơn đứa bé kia! Tao mạnh hơn nhiều người!”
Tôi nắm chặt đồng xu.
“Tôi nói không nhận.”
Cánh cửa rung lên.
Lý Thắng Chu nhìn tôi qua khe cửa, mắt đỏ như máu.
“Cô dựa vào đâu?”
Tôi cũng không biết tôi dựa vào đâu.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi nhớ đến Giang Ninh nằm trên giường bệnh, run rẩy nói “đây là con tôi”.
Nhớ đến những bóng phụ nữ trong pháp trường, ôm bụng khóc không thành tiếng.
Nhớ đến những đứa trẻ chưa kịp sinh ra đã bị người ta biến thành công cụ đổi mệnh.
Tôi nói: “Dựa vào việc cô không được mời.”
Một câu rất đơn giản.
Nhưng cánh cửa bỗng sáng lên.
Ngoài đời, tại pháp trường cũ, thẻ trúc số bốn mươi bảy bắn ra ánh sáng trắng.
Trong phòng bệnh, Giang Ninh ôm bụng, lặp lại từng chữ:
“Không được mời.”
Chaporia
Bình Luận (0)