
Giới Thiệu
“Mẹ anh không có nghĩa vụ phải hầu hạ em.”
Lục Minh nói câu đó mà mắt vẫn dán chặt vào màn hình điện thoại, ngón tay lướt liên tục trên mặt kính.
Tôi bế con đứng giữa phòng khách, vết mổ sinh vẫn âm ỉ đau nhói.
Trên bàn trà đặt ba bình sữa chưa rửa, miệng bình còn bám những vệt sữa ngả vàng.
Cửa phòng mẹ chồng đóng kín, bên trong vọng ra tiếng cười rộn rã của phim truyền hình.
Đây là ngày thứ bốn mươi hai sau sinh.
Cũng là lần thứ bốn mươi hai tôi phải chịu cơn đau căng sữa như muốn nứt lồng ngực rồi tự mình đun nước pha sữa.
“Được.”
Tôi nhấc con lên cao hơn một chút, giọng bình thản như mặt đất đã bị nén chặt.
Cuối cùng Lục Minh cũng ngẩng đầu lên, khẽ nhướng mày.
Có lẽ anh ta đang chờ tôi khóc lóc làm loạn.
Nhưng tôi không nói thêm lời nào.
Tôi xoay người đi vào phòng ngủ, kéo từ tận đáy tủ quần áo ra chiếc vali cũ mà lúc kết hôn tôi mang từ nhà mẹ đẻ sang.
Khóa kéo bị kẹt.
Tôi dùng sức giật mạnh.
Xẹt!
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)