
Giới Thiệu
Tôi livestream xem bói tuổi thọ vào đúng nửa đêm.
Vừa mở live, có người ném cho tôi một câu hỏi khiến cả phòng im mất ba giây:
【Đạo trưởng, ông nội tôi chết rồi, nhưng hôm qua ông vẫn tự tay chuyển tiền mừng tuổi cho tôi. Tiền đó tôi có nên nhận không?】
Bình luận lập tức bùng lên.
【Nhận chứ, tiền của ông nội thì sợ gì, cùng lắm cuối năm xuống cảm ơn ông.】
【Lầu trên miệng độc quá, nhưng tôi cười rồi.】
【Không phải, trọng điểm là ông nội chết rồi mà vẫn biết chuyển khoản á? Ông dùng ngân hàng nào, tôi muốn gửi CV.】
【Đừng đùa nữa, nghe hơi lạnh gáy nha.】
【Chắc người nhà dùng điện thoại ông chuyển thôi, mấy bà mấy ông đừng thấy ma là nhảy dựng.】
Tôi cũng tưởng đó chỉ là một trò câu view.
Cho đến khi người kia gửi đến một tấm ảnh.
Trong ảnh là một viện dưỡng lão cao cấp. Sân cỏ xanh, tường trắng, cửa kính sáng bóng, các cụ già ngồi phơi nắng dưới mái hiên, trên bàn còn có bánh ngọt và trà nóng. Nhìn qua rất yên bình, thậm chí giống quảng cáo “tuổi già hạnh phúc” trên tạp chí.
Người ngồi chính giữa là một ông cụ chín mươi tám tuổi.
Tóc ông đen nhánh.
Da mặt hồng hào.
Răng mọc đủ.
Ông mặc áo len trắng, ngồi trên xe lăn, cười hiền đến mức nếu không nhìn kỹ, ai cũng sẽ nghĩ con cháu nhà này có phúc, ông cụ sắp trăm tuổi mà vẫn khỏe mạnh minh mẫn.
Nhưng tôi nhìn thấy phía sau cửa kính.
Trên trần nhà của viện dưỡng lão, có một người đàn ông trẻ tuổi bị treo ngược.
Tóc anh ta bạc trắng, da mặt nhăn nheo, hai mắt đục như người hấp hối. Cổ tay anh ta bị một sợi chỉ đỏ xuyên qua, đầu còn lại nối vào mạch máu dưới cổ tay ông cụ.
Mỗi lần ông cụ cười, người đàn ông trẻ trong kính lại già thêm một chút.
Người gửi ảnh nhắn tiếp:
【Đạo trưởng, ông nội tôi nằm viện dưỡng lão này được nửa tháng. Ông càng ngày càng trẻ, còn anh trai tôi, người ký giấy đóng phí cho ông, mới ba mươi tuổi mà đã già như sáu mươi.】
【Người trong nhà đều nói anh tôi hiếu thuận, vì ông nội mà chịu chút khổ cũng đáng.】
【Nhưng tối qua, tôi nghe ông nội nói mớ.】
【Ông nói: “Đứa cháu cả còn nhiều tuổi thọ quá, ông ăn không hết.”】
Bình luận đang cười bỗng im bặt.
Tôi nhìn tấm ảnh kia.
Ông cụ trong ảnh vốn đang cúi đầu ăn táo, bỗng chậm rãi ngẩng mặt lên.
Rõ ràng chỉ là một bức ảnh tĩnh.
Nhưng ông ta nhìn thẳng vào tôi, miệng nhai từng chút một, như đang nhai thứ gì đó dai hơn táo rất nhiều.
Sau đó, một hàng chữ đỏ hiện lên trên cửa kính phía sau ông.
Người già không chết.
Người trẻ bạc đầu.
Tôi nói với người gửi ảnh:
“Đừng đóng thêm phí.”
“Đừng ký bất kỳ giấy chăm sóc nào nữa.”
“Và nếu ông nội cô hỏi cháu có thương ông không…”
“Đừng trả lời.”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)