“Mùa hè đó là mùa hè cuối cùng mẹ định ở bên tôi.”
“Mẹ đã lên kế hoạch cùng tôi đi xem cực quang, nhảy bungee, đi vòng quanh thế giới.”
“Đó là sự đồng hành cuối cùng mẹ dành cho tôi trên cương vị một người mẹ. Nhưng bà đến cả điều đó cũng không cho mẹ…”
“Có lúc tôi thật sự hận mẹ.”
“Nếu mẹ ích kỷ một chút, nếu mẹ đừng rộng lượng như vậy, đưa tôi đi, có phải tôi vẫn còn mẹ không…”
“Nếu không phải tại bà…”
“Cơ thể bà rõ ràng chưa đến mức nhất định phải lấy trái tim đó của mẹ tôi, vì sao bà phải giả vờ? Vì sao chứ?”
Đối mặt với chất vấn của tôi, Chu Minh Trân không nói được một lời.
Sắc mặt bà ta lập tức trắng bệch.
“Không phải như vậy, không phải như vậy…”
Bà ta loạng choạng.
Nước mắt rơi từng giọt lớn.
“Sao Chu Minh Châu lại đồng ý được?”
“Chị ta không phải giả tạo nhất sao? Không phải giỏi nhất là giả vờ tủi thân để kể công sao…”
“Bố mẹ chẳng bao giờ nghĩ cho tôi, chỉ biết nghĩ cho chị ta. Tất cả tài sản đều để lại cho chị ta, thậm chí cả đối tượng liên hôn cũng là người chị ta thích.”
“Dựa vào đâu mà chị ta có thể đắc ý như vậy? Muốn gió được gió, muốn mưa được mưa. Tôi cứ muốn cướp đấy!”
“Tôi cố ý chặn thư tình rồi tráo đổi khi bọn họ yêu nhau, cố ý khiến Vệ Sâm hiểu lầm người thanh mai trúc mã thời nhỏ là tôi! Tôi chính là muốn mạo nhận công lao của chị ta, cướp đi đồ của chị ta.”
“Hôm đó cũng là tôi cố ý nói dối rằng tim mình khó chịu, để ông ta hại chết người ông ta yêu nhất.”
“Đúng rồi…”
“Bọn họ không cho tôi, tôi sẽ tự cướp…”
Tôi không nhịn được nữa, lấy những thứ mẹ tôi để lại cho bà ta ném xuống đất.
Những tấm huy chương màu vàng rơi loảng xoảng đầy sàn.
Tôi lạnh lùng nhìn bà ta.
“Đây là thứ mẹ tôi để lại cho bà.”
“Mẹ nói từ nhỏ bà đã thích huy chương, tất cả huy chương của mẹ bà đều muốn trộm đi giấu. Vậy nên mọi vinh dự của mẹ, mẹ đều để lại cho bà kế thừa.”
“Mẹ nói sức lực của bà có hạn, ông bà ngoại vì không muốn bà mệt mỏi nên mọi doanh nghiệp và mớ rắc rối đều giao cho mẹ xử lý.
Bây giờ mẹ sắp đi rồi, mẹ bảo tôi quản lý thay bà, bà chỉ cần nhận tiền là được.”
“Mẹ nói bà chưa từng đi đến những nơi rất xa. Vì vậy khi mẹ cùng tôi đi du lịch vòng quanh thế giới vào kỳ nghỉ hè, nhất định phải chụp thật nhiều phong cảnh cho bà xem…”
“Đủ rồi! Đừng nói nữa! Đủ rồi!”
Chu Minh Trân đột nhiên bịt tai lại.
Nhưng tôi không chịu buông tha bà ta.
“Nhưng mẹ tôi không ngờ, tất cả chân tình của mẹ đều cho chó ăn.”
“Chính bà! Chính bà đã ép chết người yêu bà nhất trên đời này!”
“A a a a a!”
Chu Minh Trân ngồi sụp xuống đất, trông như phát điên.
Bà ta điên cuồng nhặt huy chương dưới đất, muốn nhét chúng vào hộp, như thể làm vậy là có thể giả vờ rằng mình chưa từng biết sự thật.
Như thể như vậy là có thể yên tâm thoải mái chấp nhận sự xấu xí của chính mình.
Bà ta chưa từng nghĩ rằng sự thật lại đẫm máu và đau đớn đến thế.
Tôi không nhìn bà ta nữa.
Xoay người đi ra ngoài.
Sau lưng, cuối cùng vang lên một giọng nói yếu ớt.
“Xin lỗi.”
“Chị, em xin lỗi.”
8
Chu Minh Trân chết rồi.
Không phải chết vì suy tim.
Sau khi biết sự thật, bà ta đau khổ không chịu nổi.
Cuối cùng vào một đêm khuya nào đó, bà ta rút ống truyền trên tay, tắt những thiết bị duy trì sự sống.
Chủ động đi về phía cái chết.
Khi ra đi, bà ta cũng để lại một bức di thư.
Thừa nhận tất cả tội lỗi trong quá khứ: xúi giục phạm tội, tạo cơ hội giết người.
Bao gồm cả việc chủ động quyến rũ anh rể, mạo nhận ký ức.
Bà ta không tẩy trắng cho mình.
Chỉ dùng hành động để chuộc tội.
Cuối thư, bà ta viết:
“Tôi nợ chị tôi, đời này không trả hết được nữa.”
“Tôi sẽ tự mình xuống dưới đó chuộc tội với chị ấy.”
“Chu Minh Châu, kiếp sau, để em làm chị.”
Hôm đó, tôi gặp Vệ Sâm.
Ông ta ở trại tạm giam, nhìn thấy tôi lại có chút mừng rỡ.
Chaporia
Bình Luận (0)