Tôi trợn mắt.
“Mẹ ruột mà cũng tính tiền thuê?”
“Không tính thì sao gọi là làm ăn?”
Tôi: “…”
Đúng là mẹ ruột.
Bố tôi nhỏ giọng nói:
“Bố có thể lén cho con…”
Mẹ tôi quay đầu.
“Ông thử xem.”
Bố tôi lập tức nhìn trần nhà.
“Trần nhà hôm nay đẹp quá.”
Tôi nhịn không được bật cười.
Cảm giác uất ức tích tụ cả ngày cuối cùng cũng tan đi nhiều.
Đêm đó, sau khi bố mẹ rời đi, tôi ngồi trước máy tính đến tận ba giờ sáng.
Tần Dực không đi.
Anh ngồi ở sofa, dùng laptop của mình giúp tôi tra tài liệu, chỉnh khung kế hoạch.
Lúc tôi buồn ngủ đến mức đầu gật gù, anh đặt một ly sữa ấm bên cạnh tôi.
“Ngủ một lát đi.”
“Không được, mẹ em muốn trong ba ngày.”
“Ba ngày không có nghĩa là ba đêm không ngủ.”
Tôi dụi mắt.
“Anh phiền thật.”
“Ừ, anh phiền.”
Anh kéo laptop của tôi sang.
“Anh chỉnh tiếp phần pháp lý. Em đi ngủ.”
Tôi nhìn anh.
Ánh đèn bàn chiếu lên góc nghiêng khuôn mặt anh, làm đường nét vốn lạnh lùng trở nên dịu hơn.
Tôi đột nhiên hỏi:
“Tần Dực, sao anh tốt với em vậy?”
Tay anh dừng lại.
Một lúc sau, anh ngẩng đầu nhìn tôi.
“Em thật sự không biết?”
Tim tôi lại lỡ một nhịp.
Tôi lập tức đứng dậy.
“Buồn ngủ quá, em đi ngủ.”
Sau lưng truyền đến tiếng cười rất khẽ của anh.
“Lâm Vãn, em trốn được nhất thời, không trốn được cả đời.”
Tôi đóng cửa phòng ngủ lại.
Dựa lưng vào cửa.
Mặt nóng bừng.
Chết tiệt.
Rõ ràng hôm nay là ngày tôi vả mặt tra nam tiện nữ nơi công sở.
Sao cuối cùng lại biến thành tình tiết mập mờ với thanh mai trúc mã rồi?
Ba ngày sau, bản kế hoạch kinh doanh hoàn thành.
Mẹ tôi đọc suốt hai tiếng.
Tôi ngồi đối diện bà, căng thẳng chẳng khác gì chờ giáo viên chấm bài thi.
Cuối cùng, bà đặt tài liệu xuống.
“Có nhiều chỗ non nớt.”
Tôi lập tức xìu xuống.
“Nhưng có thể làm.”
Tôi ngẩng phắt đầu.
Mẹ tôi nhìn tôi.
“Tầng mười tám cho con dùng. Nhưng nhớ kỹ, mẹ chỉ cho con cơ hội, không cho con thành công.”
“Thành công phải tự con giành lấy.”
Tôi gật đầu thật mạnh.
“Con biết.”
Cùng ngày hôm đó, tôi nhận được thông báo công khai của Ngân hàng Thịnh Hoa.
Thông báo được gửi đến toàn bộ chi nhánh trong khu vực thành phố.
Nội dung rõ ràng hơn tôi tưởng.
Họ xác nhận tôi không có bất cứ hành vi nhận hối lộ hay vi phạm quy định nào.
Quyết định sa thải trước đó là sai phạm trong quá trình xử lý nội bộ.
Quản lý Vương bị cách chức, điều tra trách nhiệm.
Trương Lệ bị chấm dứt hợp đồng lao động vì hành vi vu cáo đồng nghiệp và gây sức ép với khách hàng để làm sai lệch sự thật.
Cuối thông báo là lời xin lỗi chính thức dành cho tôi.
Tôi đọc xong, đặt điện thoại xuống.
Trong lòng không hề dao động quá lớn.
Có lẽ khi một người đã quyết định bước sang con đường mới, những kẻ từng đứng ở con đường cũ cũng không còn đáng để bận tâm nữa.
Nhưng tôi không tìm họ.
Không có nghĩa là họ không tìm tôi.
Chiều hôm đó, khi tôi vừa từ tòa nhà Lâm thị bước ra, một bóng người đột nhiên lao tới.
“Lâm Vãn!”
Tôi dừng lại.
Là Trương Lệ.
Chỉ mới mấy ngày không gặp, cô ta tiều tụy đi rất nhiều.
Tóc rối, mắt sưng, quần áo nhăn nhúm.
Hoàn toàn không còn dáng vẻ kiêu ngạo lúc trước.
Bảo vệ lập tức tiến lên ngăn cô ta lại.
Tôi giơ tay ra hiệu không cần.
Trương Lệ nhìn tôi, mắt đỏ ngầu.
“Cô hài lòng chưa?”
Tôi nhíu mày.
“Cô mất việc rồi. Quản lý Vương cũng bị cách chức rồi. Cả ngành đều biết chuyện của tôi. Tôi đi phỏng vấn ở đâu người ta cũng không nhận. Lâm Vãn, cô hài lòng chưa?”
Tôi nhìn cô ta rất lâu.
Sau đó bật cười.
“Trương Lệ, cô thật kỳ lạ.”
“Người làm sai là cô.”
“Người vu cáo tôi là cô.”
“Người ép khách hàng nói dối cũng là cô.”
“Bây giờ hậu quả xảy ra, cô lại hỏi tôi có hài lòng không?”
“Vậy lúc cô hại tôi, cô có hài lòng không?”
Cô ta cắn môi.
“Tôi đã xin lỗi rồi!”
“Xin lỗi không phải thẻ miễn tội.”
Tôi nói.
“Cô không phải trẻ con nữa. Đừng lúc làm ác thì tính toán rất kỹ, lúc trả giá lại giả vờ mình đáng thương.”
Trương Lệ nhìn tôi chằm chằm.
Ánh mắt dần trở nên oán độc.
“Cô chẳng qua chỉ là sinh ra tốt hơn tôi thôi! Nếu không có tiền, cô nghĩ cô là ai?”
Tôi gật đầu.
“Đúng, tôi sinh ra tốt hơn cô.”
Cô ta sững sờ.
Có lẽ không ngờ tôi sẽ thừa nhận thẳng như vậy.
Tôi bước đến gần cô ta.
“Nhưng Trương Lệ, sinh ra không tốt không phải lý do để trở nên xấu xa.”
“Có rất nhiều người bình thường vẫn sống tử tế, vẫn dựa vào nỗ lực của mình đi lên.”
“Cô không thua vì nghèo.”
“Cô thua vì cô hèn.”
Mặt cô ta trắng bệch.
Chaporia
Bình Luận (0)