“Mời cô nói.”

“Thứ nhất, tất cả sản phẩm giới thiệu cho khách hàng của Vãn Tinh phải được công khai đầy đủ rủi ro.”

“Thứ hai, không được ép doanh số, không được dùng hoa hồng cao để dẫn dắt tư vấn sai lệch.”

“Thứ ba, nếu phía Thịnh Hoa xuất hiện bất cứ hành vi nào tương tự chuyện trước đây, hợp tác lập tức chấm dứt, và Vãn Tinh sẽ công khai lý do.”

Tổng giám đốc Lưu im lặng vài giây.

Sau đó gật đầu.

“Được.”

Tôi hơi bất ngờ.

Ông ta cười.

“Cô Lâm, sau chuyện lần đó, tôi cũng hiểu ra một điều. Ngân hàng muốn đi lâu dài, không thể chỉ nhìn chỉ tiêu trước mắt.”

Tôi nhìn ly rượu trong tay.

Có lẽ con người thật sự sẽ thay đổi.

Có người bị trừng phạt rồi oán hận.

Có người bị bài học đánh đau rồi tỉnh ra.

Tôi không biết tổng giám đốc Lưu thuộc loại nào.

Nhưng ít nhất, điều kiện của tôi đã đặt rõ.

Sau này, quyền lựa chọn nằm trong tay tôi.

Buổi tiệc kết thúc, tôi bước ra ban công hóng gió.

Gió đêm thổi qua, làm làn váy khẽ lay động.

Tần Dực không biết xuất hiện từ lúc nào, đứng bên cạnh tôi.

“Nghe nói em chuẩn bị hợp tác với Thịnh Hoa?”

“Chỉ là xem đề án.”

“Không sợ bị người ta nói em không có cốt khí?”

Tôi cười.

“Cốt khí không phải là cả đời không qua lại.”

“Cốt khí là dù có qua lại, quyền chủ động vẫn nằm trong tay mình.”

Tần Dực nhìn tôi, ánh mắt rất sâu.

“Lâm Vãn, em thay đổi rồi.”

“Tốt hay xấu?”

“Tốt.”

Anh nói.

“Trước đây em giống một cô nhóc cố chứng minh mình không cần gia đình.”

“Bây giờ em giống người thật sự biết mình muốn gì.”

Tôi nghiêng đầu nhìn anh.

“Còn anh thì sao?”

“Anh?”

“Anh muốn gì?”

Tần Dực im lặng.

Ánh đèn nơi xa rơi vào mắt anh, giống như có cả dải ngân hà trong đó.

Một lúc lâu sau, anh cúi đầu nhìn tôi.

“Anh muốn đầu tư dài hạn.”

Tôi nhướng mày.

“Vãn Tinh?”

“Không.”

Anh cười khẽ.

“Em.”

Tim tôi lại không nghe lời mà đập nhanh hơn.

Tôi giả vờ bình tĩnh.

“Tần tổng, đầu tư vào tôi rủi ro rất cao.”

“Anh biết.”

“Có thể mất cả vốn lẫn lãi.

“Anh chịu.”

“Thời gian thu hồi vốn rất dài.”

“Anh đợi được.”

Gió đêm bỗng trở nên dịu dàng.

Tôi nhìn anh, bỗng nhiên không muốn trốn nữa.

“Tần Dực.”

“Ừ?”

“Vậy anh viết bản kế hoạch đầu tư đi.”

Anh hơi sững lại.

Tôi cố nhịn cười.

“Bao gồm mục tiêu, phương án, thời hạn, kiểm soát rủi ro, dự toán chi phí. Tất cả đều phải có.”

Tần Dực nhìn tôi vài giây.

Sau đó bật cười thành tiếng.

“Được.”

Anh cúi đầu, giọng trầm thấp.

“Nhưng phần mục tiêu chỉ có một câu.”

“Câu gì?”

“Cưới Lâm Vãn về nhà.”

Mặt tôi lập tức nóng lên.

Tôi quay người định đi.

Anh kéo cổ tay tôi lại.

Không mạnh.

Nhưng vừa đủ để tôi dừng bước.

“Lâm Vãn.”

Giọng anh hiếm khi nghiêm túc như vậy.

“Lần này, đừng chạy nữa.”

Tôi cúi đầu nhìn tay anh nắm cổ tay mình.

Rồi lại ngẩng đầu nhìn anh.

Rất lâu sau, tôi khẽ nói:

“Xem biểu hiện của anh đã.”

Khóe môi Tần Dực cong lên.

“Tuân lệnh, Tổng giám đốc Lâm.”

Đêm đó, thành phố rực rỡ ánh đèn.

Tôi đứng trên tầng cao nhìn xuống dòng xe như sao chảy dưới mặt đất.

Nửa năm trước, tôi ôm thùng giấy rời khỏi ngân hàng, bị người ta xem như kẻ thất bại.

Nửa năm sau, tôi đứng ở đây, tự tay xây nên con đường của mình.

Tôi từng nghĩ cú sa thải vì một nghìn tệ là sự sỉ nhục lớn nhất đời mình.

Nhưng bây giờ nhìn lại, đó lại là tiếng chuông đánh thức tôi.

Nó khiến tôi nhìn rõ lòng người.

Nhìn rõ quy tắc.

Cũng nhìn rõ chính mình.

Có người bị đẩy ngã sẽ nằm mãi dưới đất oán trời trách người.

Có người bị đẩy ngã lại nhân cơ hội nhìn thấy bầu trời rộng hơn.

Còn tôi, Lâm Vãn.

Từ ngày bước ra khỏi Ngân hàng Thịnh Hoa với chiếc thùng giấy trong tay, tôi đã quyết định rồi.

Những kẻ từng xem thường tôi, tôi sẽ không cần tranh cãi với họ từng câu.

Tôi sẽ chỉ đứng ở nơi cao hơn.

Cao đến mức họ phải ngẩng đầu nhìn.

Cao đến mức họ cuối cùng hiểu ra.

Người mà họ từng tùy tiện giẫm lên…

Từ đầu đến cuối, chưa từng là người cùng một thế giới với họ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...