Tỷ ấy cố ý tìm vài thư sinh đến, Phó Nam Đình liền không giấu nổi nữa.
Vốn dĩ, ta nghĩ hắn định lén đi theo ta, chờ về kinh rồi mọi chuyện đã định.
Ta dứt khoát làm một lần cho xong.
Để hắn tưởng ta đã chết.
Dù sao hắn rất được hoàng đế yêu thích.
Nếu hắn còn gửi tin vào cung, khiến thánh thượng ban hôn.
Đến lúc đó ta muốn chạy cũng không kịp nữa.
Tỷ tỷ chuẩn bị xe ngựa cho ta. Ra khỏi thành rồi sẽ đi đường thủy đến Hải Châu.
Nơi đó xa kinh thành, lại gần biển, phong cảnh cũng đẹp.
Ta đến đó nghỉ ngơi nửa năm, rồi nghĩ cách kiếm sống, từ từ du ngoạn bốn phương.
Tỷ tỷ chuẩn bị bạc cho ta.
Nhưng ta không định quay về nữa, chung quy phải tự tìm việc để làm.
Trên thuyền đến Hải Châu, ta lại nhìn thấy thư sinh lần trước.
Lần này hắn không đội mũ che màn. Hắn sinh ra rất tuấn tú, dung mạo như bạch ngọc, khí chất cũng xuất chúng.
Ta nhận ra hắn hoàn toàn nhờ miếng ngọc bội tròn bên hông hắn. Miếng ngọc bội ấy không tính là quý, nhưng phần điêu khắc ở giữa rất phức tạp.
Rất dễ nhận.
Thấy ta, mắt hắn khẽ động.
“Cô nương, cô không…”
Nói đến đó, hắn nhìn xung quanh, sợ tai vách mạch rừng nên không nói hết.
Đến đêm, hắn hỏi ta đi đâu.
Ta nói Hải Châu.
Hắn nhẹ giọng:
“Ta cũng đến Hải Châu. Tẩu tẩu của ta có việc làm ăn ở đó, ta đi xem thử.”
“Tẩu tẩu của ngươi có làm ăn ở Hải Châu?”
Hải Châu nơi này khá hẻo lánh, vậy mà cũng chọn ở đây.
Hắn cười cười.
“Không sai, Hải Châu bây giờ so với trước kia đã tốt hơn nhiều.”
“Vậy tối qua sao ngươi lại ở trên thuyền?”
Hắn mím môi, không giấu giếm.
“Bị người truy sát, lầm đường lạc lên thuyền.”
Bị truy sát à!
Ta hơi dịch xa hắn một chút.
“Vậy ngươi đến Hải Châu làm ăn đứng đắn chứ?”
Hắn bị chọc cười, kéo khóe môi.
“Tự nhiên là đứng đắn.”
“Cô nương cứ gọi tại hạ là A Hạc, xem như người Thanh Châu.”
Ta ôm quyền.
“Giang Ấu Nghi, không có nơi đến.”
09
A Hạc là người khá thú vị.
Hắn nói hôm đó, khi Phó Nam Đình dẫn người đến, kẻ muốn giết hắn thấy đông người nên vội vàng chạy.
Kết quả hắn lại thấy ta nhảy xuống nước.
Sau khi ta nhảy xuống, Phó Nam Đình gần như nổi giận điên cuồng, lục soát từng chiếc thuyền và cả dưới nước.
“Nếu hắn tin thì tốt.”
A Hạc ừ một tiếng.
“Cũng đúng, hai người quả thật không xứng đôi.”
“Hôm đó ta còn định cứu cô, nhưng thấy tỷ tỷ cô ở cách thuyền không xa đang cười trộm.”
Ta: “…”
10
Sau khi ta và A Hạc đến Hải Châu, phát hiện nơi này hiện giờ rất náo nhiệt.
Mọi người đi đến các châu thành khác đều mang theo rất nhiều trâm cài bằng vỏ sò, khuyên tai trân châu và những thứ tương tự.
Mang theo còn có thể được ngồi xe ngựa miễn phí, tiết kiệm tiền lộ phí.
Đến châu thành thì có thể đến cửa tiệm cố định bán ra với giá gấp đôi.
Cả quá trình đều minh bạch.
Những việc này đều do đường tẩu của A Hạc làm.
Ta có chút nghi vấn.
Không có ai lén mang những thứ này đi bán riêng sao?
A Hạc nghĩ một lát.
“Cũng có, còn có người tranh thu mua trâm của những người mang hàng. Nhưng một khi người mang hàng phát hiện kẻ đó không giữ chữ tín, sau này sẽ không dùng nữa.”
“Đường tẩu ủng hộ mọi người tự tổ chức người của mình đến đây tuyển người, nhưng không được đào người của nhà khác. Cạnh tranh lành mạnh thì không sao. Tẩu ấy nói mọi người cùng tốt thì mới thật sự tốt, mới kéo theo môi trường buôn bán lớn hơn.”
Chaporia
Bình Luận (0)