“Hai người họ đối với ta rất tốt.”

“Nhưng nhà của chính ta, huynh đệ đông, khó tránh kết bè kết phái. Nhị ca của ta vì một số chuyện mà không mong ta còn sống.”

“À!”

Ta vội che miệng, giả vờ nhẹ nhàng.

“Nhà các ngươi có bao nhiêu gia nghiệp cần kế thừa vậy?”

A Hạc cười nhạt.

“Không nhiều, chỉ là… hắn quá tham lam.”

“Luôn nhìn chằm chằm vào thứ của người khác.”

Ta không hỏi nữa.

Kiếp trước kiếp này, ta đã hiểu thế đạo này ai cũng có phần tâm sự riêng của mình.

Tốt hay không tốt, cuối cùng vẫn phải tự mình vượt qua.

A Hạc nghiêng mắt nhìn ta.

“Vậy nàng và Phó Nam Đình kia là chuyện thế nào?”

Ta hơi khựng, kéo khóe môi.

“Không phải chuyện tốt. Chuyện trước kia thì không nói nữa, về sau sẽ không còn liên quan.”

“Hắn muốn nàng gả cho hắn? Nàng không muốn?”

“Tất nhiên là không muốn!”

A Hạc “ồ” một tiếng đầy ẩn ý.

“Có người trong lòng rồi?”

Ta nhận lấy đùi gà hắn đưa.

“Không có, chỉ là không muốn gả cho hắn, tuyệt đối không gả.”

“Vậy gả cho ta thì sao?” Giọng A Hạc dịu nhẹ, vẻ mặt nghiêm túc.

Ta nhất thời sặc đến ho, không phân biệt được hắn có đang nói đùa hay không.

“Đừng nói đùa, chúng ta mới quen nhau bao lâu chứ.”

“Cũng đúng, vậy thì làm quen thêm.”

Hắn cắn một miếng đùi gà, sắc môi thoáng đỏ thẫm, rất đẹp.

Ta quay đầu, cúi xuống uống một ngụm trà.

11

Ở Hải Châu hơn nửa năm, mấy bức vẽ ta đưa cho A Hạc được làm thành mẫu bán rất tốt.

Ta nhận được không ít bạc.

Hơn nữa tháng nào cũng có phần chia cho ta.

Ta nghĩ Hải Châu này đúng là đến đúng rồi, ngoại trừ việc ăn không quen hải sản.

A Hạc cũng ăn không quen. Vừa hay hắn thuê nhà ngay cạnh ta, chúng ta liền thường hẹn nhau cùng nấu cơm.

Lan Hoa cũng thường đến. Hôm nay ăn trưa xong, nàng ấy ghé lại gần hỏi ta:

“Ấu Nghi, A Hạc đẹp như vậy, biết nấu cơm, lại biết tính toán sổ sách, thế mà cô vẫn không động lòng sao?”

Ta liếc nhìn A Hạc đang thu dọn trong bếp.

Lần đầu gặp ta đã biết, hắn không phải người bình thường. Trong khí chất thư quyển có ẩn một vẻ tôn quý khó nhận ra, ăn mặc dùng đồ đều rất chú trọng.

Ngay cả khi nấu cơm rửa bát, hắn cũng không vội không chậm, nhìn thôi đã thấy dễ chịu.

Khí chất như vậy, cộng thêm việc bị truy sát, thân thế tự nhiên không đơn giản.

Nhưng hắn lại có thể ở Hải Châu lâu như vậy, ta quả thật đoán không ra.

Ta đưa bản vẽ chiều nay cho Lan Hoa, đổi đề tài cười nói:

“Chủ yếu là bận, chỉ muốn kiếm bạc.”

Lan Hoa nhận lấy, ánh mắt đảo qua lại trên người chúng ta, bật cười.

“Được, vậy ta về trước.”

Sau khi Lan Hoa rời đi, ta vừa đóng cổng lớn thì A Hạc ở trong bếp gọi ta. Hắn cầm bát, trong mắt tràn ý cười.

“Ấu Nghi, có thể đến giúp ta buộc tay áo không?”

Chỉ trong chớp mắt, chưa kịp để ta trả lời, đã thấy A Hạc nhìn về phía sau ta. Ý cười của hắn cứng lại, bỗng một tay chống lên bệ bếp, cả người phóng ra ngoài.

Hắn đi tới ôm lấy eo ta, một tay lật bàn lên chắn tên. Mũi tên va vào chiếc bàn, phát ra tiếng vang lớn.

Ta bị hắn đưa vào phòng. Chỉ thấy hắn nhanh chóng lấy cung tên từ dưới bàn trong phòng ra.

Ta còn chưa hoàn hồn, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.

A Hạc thay đổi vẻ ôn hòa thường ngày, thần sắc sắc bén hơn mấy phần. Hắn hạ giọng:

“Ấu Nghi, ở trong phòng chờ ta.”

Sau đó hắn xoay người đóng cửa đi ra.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...