Sau đó liền nghe thấy toàn bộ người ngoài viện rút đi.

Lòng ta căng thẳng.

Không phải sợ chuyện gì khác.

Mà là sợ bị Phó Nam Đình phát hiện.

12

Nghe giọng điệu của Phó Nam Đình, dường như có chút không vui.

Người này lạnh lùng, xưa nay đối ngoại không có cảm xúc gì.

Kiếp trước khi ta đề nghị hòa ly là lần đầu tiên ta thấy hắn nổi giận.

Hôm nay là lần thứ hai.

Miệng hắn cay nghiệt, nhưng lại đang quan tâm Triệu Hạc Miên?

Hắn không muốn Triệu Hạc Miên xảy ra chuyện.

Phó Nam Đình để ý Triệu Hạc Miên?

Đầu óc ta rối như tơ vò.

Chỉ cầu trời cao phù hộ.

Triệu Hạc Miên có thể bình an trở về.

Phù hộ mọi chuyện nhanh chóng giải quyết, để Phó Nam Đình sớm rời Hải Châu.

Nửa năm nay, ta nhận được thư của tỷ tỷ.

Ngày ta rơi xuống nước rồi mất tích, bên ngoài đều nói ta đã chết.

Mẫu thân khóc lóc hối hận, nói sớm biết vậy thì không nên nghĩ đến chuyện trèo cao vào phủ tướng quân, ít nhất ta còn có thể bình an ổn định sống một đời.

Còn phụ thân thì tức, tức đến cực điểm.

Sau khi nhận được thư của Phó Nam Đình, ông không giấu đi, không ít người chúc mừng ông. Ngay cả những đối thủ cũ trước kia cũng phải nhường ông vài phần.

Ta vừa đi như vậy.

Giấc mộng đẹp của ông tan tành, tức đến mức náo loạn một trận trong nhà.

Còn muốn viết hưu thư cho mẫu thân.

Mẫu thân cũng khóc cạn nước mắt, mắng ông cứ viết đi, nhường chỗ cho ngoại thất không thể gặp người kia của ông.

Tỷ tỷ nhận lấy hưu thư, đưa mẫu thân về hầu phủ, nói cho bà biết tình hình của ta.

Mẫu thân vừa giận vừa sốt ruột.

Tỷ tỷ an ủi bà:

“Mẫu thân, người còn chưa nhìn rõ con người phụ thân sao? Sớm muộn gì ông ấy cũng sẽ đưa ngoại thất kia vào cửa.

Đến lúc đó sinh con trai, tháng ngày của người sẽ càng khó khăn.”

“Con nói hòa ly là tốt. Từ nay núi cao sông rộng, trời đất bao la, muốn đi đâu thì đi, nữ nhi sẽ chống lưng cho người!”

Mẫu thân khóc rồi lại bật cười.

Thời trẻ, chẳng lẽ bà chưa từng có ý nghĩ tự nuôi sống bản thân sao? Chỉ là không chống lại được ngoại tổ phụ gả bà cho phụ thân ta.

Năm xưa tay nghề thêu của bà tuyệt diệu, sao lại không thể thử lần nữa!

Mẫu thân quyết định đến Thanh Châu mở một tiệm thêu nhỏ.

Còn Phó Nam Đình thì như phát điên.

Ở Nam Châu tìm ta suốt hai tháng.

Cuối cùng chẳng tìm được gì.

Hắn bị triệu gấp về kinh, bệnh nặng một trận.

Có mấy lần bị người ta nhìn thấy hắn trong thành túm lấy nữ tử có y phục giống ta, phát hiện không phải ta.

Cũng chỉ gần hai tháng nay, hắn mới dần bình tĩnh lại.

Lại nắm quân vụ, nhận lệnh hoàng đế rời kinh.

Không ngờ là đến Hải Châu.

13

Một lát sau, Phó Nam Đình đột nhiên đẩy cửa phòng ra.

Ta sợ đến mức quay lưng lại, tránh khỏi tầm mắt hắn.

Phó Nam Đình đặt món ăn trong bếp lên bàn, giọng lại lạnh lùng.

“Triệu Hạc Miên căng thẳng vì ngươi như vậy, đừng để chết đói trong tay ta!”

“Đồ ăn trong bếp cũng không đến lấy, còn chờ bản tướng quân bưng đến sao?”

Ta tùy tiện ôm quyền với hắn, không dám quay đầu.

Không biết vì sao.

Sau lưng không còn tiếng động.

Nhưng cũng không nghe thấy tiếng đóng cửa.

Phó Nam Đình nói:

“Ngươi sợ ta?”

Ta nghiêng người, điên cuồng xua tay.

“Không biết nói chuyện?”

Ta không nói gì.

“Ăn đi, Triệu Hạc Miên không chết được.”

Hắn tưởng ta không đến bếp lấy đồ ăn là vì lo Triệu Hạc Miên xảy ra chuyện nên ăn không vào.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...