20px

“Đúng rồi.”

“Giúp tôi điều tra một người.”

Lâm Dục lập tức lấy sổ ra.

“Tạ tổng nói đi ạ.”

“Tô Vãn.”

“Tô trong Tô Châu, Vãn trong buổi tối.”

“Tra học lịch, quan hệ xã hội, quá trình thực tập, toàn bộ tài khoản mạng xã hội công khai.”

“Ngoài ra…”

Tôi dừng lại một chút.

“Tra xem cô ta có thật sự có quan hệ họ hàng với Lục Cảnh Thâm không.”

Lâm Dục nhìn tôi một cái.

Rất nhanh đã cúi đầu.

“Em hiểu.”

Trong giới kinh doanh, người thông minh nhất định phải biết điều gì nên hỏi, điều gì không nên hỏi.

Lâm Dục rõ ràng là người thông minh.

Cuộc họp buổi sáng kéo dài bốn tiếng.

Khi tôi bước ra khỏi phòng họp, toàn bộ ánh mắt nhìn tôi đã khác hẳn.

Nếu lúc tôi vừa quay lại, họ còn tò mò, nghi ngờ, thậm chí xem nhẹ.

Thì sau bốn tiếng đó, mọi ánh mắt chỉ còn lại sự kinh ngạc.

Có người nhỏ giọng nói:

“Khó tin thật.”

“Bảy năm không đi làm mà tư duy vẫn sắc như vậy.”

“Không phải sắc như vậy, là còn đáng sợ hơn trước.”

“Bản kế hoạch của phòng chiến lược bị chị ấy lật ngược toàn bộ trong hai tiếng.”

“Tôi bắt đầu hiểu vì sao chủ tịch giữ ghế cho chị ấy bảy năm rồi.”

Tôi nghe thấy.

Nhưng không quay đầu.

Lời khen của người khác không còn khiến tôi dao động như trước.

Thứ tôi cần bây giờ không phải là được công nhận.

Mà là chiến thắng.

Mười một giờ trưa.

Lục Cảnh Thâm xuất hiện ở Minh Viễn.

Anh đứng ở sảnh chính, mặc bộ vest đen được cắt may hoàn hảo, gương mặt lạnh lùng.

Vẫn là dáng vẻ doanh nhân thành đạt khiến bao người ngưỡng mộ.

Chỉ là khi nhìn thấy tôi đi ra khỏi thang máy, vẻ lạnh lùng ấy lập tức nứt ra.

“Thanh Nghi.”

Anh bước nhanh tới.

Tôi dừng lại.

“Lục tổng đến bàn chuyện dự án sao?”

Cách xưng hô ấy khiến sắc mặt anh tối đi.

“Anh là chồng em.”

“Ở công ty, xin gọi tôi là Tạ tổng.”

Xung quanh lập tức yên tĩnh.

Lễ tân cúi đầu, không dám thở mạnh.

Lục Cảnh Thâm nhìn tôi chằm chằm.

Có lẽ anh chưa từng nghĩ có một ngày tôi sẽ dùng thái độ này nói chuyện với anh.

“Được.”

Anh nghiến răng.

“Tạ tổng, tôi muốn nói chuyện riêng với cô.”

Tôi nhìn đồng hồ.

“Mười phút.”

Anh đi theo tôi vào phòng tiếp khách.

Cửa vừa đóng lại, anh lập tức nắm lấy cổ tay tôi.

“Thanh Nghi, em nhất định phải làm đến mức này sao?”

Tôi rút tay ra.

“Lục tổng, xin tự trọng.”

Anh nhìn bàn tay trống không của mình, ánh mắt đau đớn.

“Anh biết tối qua là anh sai.”

“Tô Vãn uống say, cô ấy khóc, nói ở thành phố này không ai quan tâm cô ấy.”

“Anh chỉ an ủi cô ấy thôi.”

Tôi ngồi xuống ghế sofa.

“An ủi bằng cách ôm nhau lúc hai giờ sáng?”

Môi anh mím chặt.

“Anh và cô ấy chưa từng vượt quá giới hạn.”

Tôi nhìn anh.

“Lục Cảnh Thâm.”

“Anh có biết không?”

“Điều khiến tôi ghê tởm nhất không phải là anh phản bội.”

“Mà là anh phản bội rồi vẫn muốn tôi tin anh trong sạch.”

Sắc mặt anh trắng bệch.

“Thanh Nghi…”

“Anh và Tô Vãn thế nào, tôi không quan tâm nữa.”

“Tôi chỉ hỏi anh một câu.”

Tôi lấy một tập tài liệu từ túi ra, đặt lên bàn.

“Ly h/ôn.”

“Anh ký không?”

Lục Cảnh Thâm nhìn hai chữ trên bìa tài liệu, ánh mắt lập tức thay đổi.

“Em muốn ly h/ôn?”

“Tôi tưởng thái độ của tôi đã đủ rõ.”

“Không thể.”

Anh gần như không do dự.

“Tôi không đồng ý.”

Tôi cười nhạt.

“Vì yêu tôi sao?”

Anh cứng đờ.

Tôi thay anh trả lời.

“Không.”

“Vì nếu ly h/ôn vào lúc này, hình tượng người chồng tốt, người cha tốt, doanh nhân thành đạt của anh sẽ sụp đổ.”

“Cổ phiếu Thịnh Cảnh sẽ dao động.”

“Dự án Hải Thành cũng sẽ bị ảnh hưởng.”

“Quan trọng nhất là…”

Tôi hơi nghiêng người về phía trước.

“Bảy năm qua, rất nhiều chiến lược cốt lõi của Thịnh Cảnh đều có dấu vết của tôi.”

“Nếu tôi rời khỏi cuộc hôn nhân này trong ồn ào.”

“Anh sợ người ngoài biết Thịnh Cảnh không hoàn toàn là công lao của anh.”

Từng chữ rơi xuống.

Sắc mặt Lục Cảnh Thâm càng lúc càng khó coi.

Tôi biết tôi nói đúng.

Bởi người hiểu anh nhất trên đời từng là tôi.

Anh nhìn tôi rất lâu.

Sau đó bỗng bật cười lạnh.

“Thanh Nghi, bảy năm không ra ngoài làm việc, em thật sự nghĩ bản thân vẫn là Tạ phó tổng năm xưa sao?”

“Em nghĩ chỉ cần em quay lại Minh Viễn thì có thể uy hiếp anh?”

“Anh thừa nhận trước đây em có giúp anh.”

“Nhưng Thịnh Cảnh có ngày hôm nay, chủ yếu vẫn là do anh.”

“Tài sản trong nhà là anh kiếm được.”

“Biệt thự là anh mua.”

“Xe là anh mua.”

“Cuộc sống của em và con đều do anh cung cấp.”

“Em muốn ly h/ôn, được thôi.”

“Nhưng em phải suy nghĩ cho kỹ.”

Anh nhìn tôi, giọng lạnh xuống.

“Rời khỏi anh, em có thể sống được như bây giờ không?”

Tôi im lặng nhìn anh.

Thật lâu sau.

Tôi bật cười.

Không phải vì đau lòng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...