20px

Có lẽ anh muốn xem tôi sẽ bối rối.

Muốn xem tôi lộ ra sơ hở.

Muốn chứng minh người phụ nữ bảy năm không làm việc đã không còn đủ tư cách đứng ở đây.

Nhưng anh thất vọng rồi.

Tôi mở slide đầu tiên.

Không có lời mở đầu hoa mỹ.

Chỉ có một câu.

“Thành phố thông minh không phải là một bản trình diễn công nghệ.”

“Mà là một hệ thống có thể sống cùng người dân ít nhất hai mươi năm.”

Cả phòng hội nghị lập tức yên tĩnh.

Tôi bắt đầu trình bày.

Từ quy hoạch dữ liệu.

Đến bảo mật.

Từ vận hành đô thị.

Đến kết nối dân sinh.

Từ mô hình kinh doanh.

Đến cơ chế chia sẻ rủi ro.

Từng phần được bóc tách rõ ràng.

Không chỉ có ý tưởng.

Mà còn có số liệu mô phỏng, kế hoạch ngân sách, hệ thống kiểm soát, phương án sau bàn giao.

Khi tôi nói đến phần so sánh rủi ro, ánh mắt Lục Cảnh Thâm cuối cùng cũng thay đổi.

Bởi tôi không trực tiếp công kích Thịnh Cảnh.

Nhưng từng điểm yếu của Thịnh Cảnh đều bị tôi đặt lên bàn.

Không đủ năng lực vận hành dài hạn.

Quá phụ thuộc vào dữ liệu bên thứ ba.

Chi phí bảo trì bị đánh giá thấp.

Cơ chế chịu trách nhiệm sau sự cố chưa rõ.

Mỗi một điểm đều là tử huyệt.

Mà tôi biết rõ những tử huyệt ấy hơn bất kỳ ai.

Bởi năm đó, chính tôi là người giúp Thịnh Cảnh che chúng lại.

Bây giờ.

Tôi tự tay lột ra.

Phần trình bày kết thúc.

Cả hội trường im lặng khoảng ba giây.

Sau đó tiếng vỗ tay vang lên.

Lần này, còn lớn hơn lúc trước rất nhiều.

Một chuyên gia trong hội đồng đứng dậy hỏi:

“Tạ tổng, tôi muốn hỏi một câu.”

“Phương án của Minh Viễn có nhiều điểm tương tự định hướng của Thịnh Cảnh, nhưng mức độ hoàn chỉnh cao hơn rất nhiều.”

“Cô chuẩn bị trong bao lâu?”

Tôi nhìn về phía Lục Cảnh Thâm.

Sau đó mỉm cười.

“Bảy năm.”

Cả hội trường hơi xôn xao.

Tôi bình tĩnh nói tiếp:

“Có vài ý tưởng không phải mới xuất hiện hôm nay.”

“Chúng từng được tôi viết ra từ rất lâu trước đây.”

“Chỉ là trước kia, tôi đặt chúng vào tay người khác.”

“Bây giờ, tôi lấy lại mà thôi.”

Ánh mắt mọi người lập tức thay đổi.

Lục Cảnh Thâm ngồi dưới sân khấu, sắc mặt lạnh đến đáng sợ.

Tôi biết anh hiểu.

Đây chỉ là lời cảnh cáo đầu tiên.

Sau buổi trình bày, ban tổ chức thông báo Minh Viễn đạt điểm cao nhất vòng một.

Thịnh Cảnh xếp thứ hai.

Khoảng cách không lớn.

Nhưng đủ khiến truyền thông bùng nổ.

Tiêu đề các bài báo hôm sau gần như giống nhau.

“Tạ Thanh Nghi trở lại đầy ngoạn mục.”

“Minh Viễn vượt Thịnh Cảnh trong vòng đầu dự án Hải Thành.”

“Người vợ đứng sau hào quang Lục Cảnh Thâm có thật sự chỉ là nội trợ?”

Cổ phiếu Thịnh Cảnh giảm nhẹ trong phiên sáng.

Không nhiều.

Nhưng đủ khiến Lục Cảnh Thâm mất ngủ.

Tối hôm đó, anh về nhà rất muộn.

Tôi đang thu dọn đồ trong phòng ngủ.

Anh đứng ở cửa, nhìn vali trên sàn.

“Em định đi đâu?”

“Dọn ra ngoài.”

“Đây là nhà của em.”

Tôi gấp một chiếc áo bỏ vào vali.

“Không còn nữa.”

Anh bước vào, giữ tay tôi.

“Thanh Nghi, chúng ta nhất định phải đi đến bước này sao?”

Tôi rút tay về.

“Lục Cảnh Thâm, từ khoảnh khắc anh đưa Tô Vãn vào nhà, anh nên nghĩ đến ngày này.”

Anh nhắm mắt.

“Anh sẽ để cô ấy rời đi.”

Tôi dừng động tác.

Sau đó bật cười.

“Anh nghĩ bây giờ vấn đề là Tô Vãn rời đi hay ở lại sao?”

“Thanh Nghi…”

“Muộn rồi.”

Tôi kéo khóa vali.

“Lục Cảnh Thâm, khi tôi còn yêu anh, chỉ cần anh nói một câu, tôi có thể tha thứ rất nhiều thứ.”

“Nhưng bây giờ tôi không yêu nữa.”

“Anh làm gì cũng vô ích.”

Câu “không yêu nữa” khiến mặt anh trắng đi rõ rệt.

Anh nhìn tôi, giọng khàn xuống.

“Em không thể không yêu anh.”

Tôi thấy thật hoang đường.

“Vì sao không thể?”

“Bởi vì em đã yêu anh bảy năm.”

Anh nắm chặt tay.

“Em vì anh bỏ sự nghiệp, sinh con cho anh, ở bên anh lúc anh khó khăn nhất.”

“Thanh Nghi, tình cảm sâu như vậy, sao có thể nói không còn là không còn?”

Tôi nhìn anh.

Thì ra anh cũng biết.

Biết tôi bỏ sự nghiệp vì anh.

Biết tôi sinh con cho anh.

Biết tôi ở bên anh lúc khó khăn nhất.

Anh đều biết.

Chỉ là khi không muốn trân trọng, anh giả vờ quên.

Tôi nhẹ giọng nói:

“Lục Cảnh Thâm.”

“Một cốc nước nóng đặt quá lâu cũng sẽ nguội.”

“Huống chi là trái tim con người.”

Anh đứng yên tại chỗ.

Tôi kéo vali đi ngang qua anh.

Khi ra tới cửa, Tô Vãn đang đứng ở hành lang.

Mắt cô ta đỏ hoe.

Nhìn thấy vali của tôi, đáy mắt cô ta thoáng hiện vẻ vui mừng không che giấu kịp.

Nhưng rất nhanh cô ta đã cúi đầu, mềm giọng nói:

“Chị dâu, chị đừng đi.”

“Đều là lỗi của em.”

“Nếu chị không thích em, em có thể dọn đi mà.”

Lục Cảnh Thâm nghe thấy, lập tức nhíu mày.

“Tô Vãn, không liên quan đến em.”

Tôi nhìn hai người trước mặt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...