“Cuối tuần mẹ đưa hai đứa đi biển nhé.”
“Thật ạ?”
“Thật.”
Tiếng reo vui của hai đứa trẻ vang lên trong điện thoại.
Tôi đứng bên cửa kính của hội trường, nhìn bầu trời xanh ngoài kia.
Bỗng cảm thấy cuộc đời rộng lớn đến lạ.
Trước đây, thế giới của tôi chỉ có một căn nhà.
Một người đàn ông.
Hai đứa trẻ.
Những bữa cơm nóng.
Những đêm chờ cửa.
Tôi từng nghĩ đó là toàn bộ hạnh phúc.
Nhưng bây giờ tôi biết.
Hạnh phúc không phải là giữ chặt một người đã thay lòng.
Cũng không phải là cố gắng vá lại một cuộc hôn nhân đã mục nát.
Hạnh phúc là khi tôi có thể đứng thẳng.
Có thể nhìn vào gương và nói với chính mình:
Tạ Thanh Nghi.
Mày không thua.
Mày chỉ từng yêu nhầm.
Nhưng mày đã thắng lại chính mình.
Ngày hôm đó, tôi đăng một bức ảnh lên trang cá nhân đã bỏ trống bảy năm.
Trong ảnh là bóng lưng tôi đứng trước cửa kính tòa nhà Minh Viễn.
Ánh nắng rơi trên vai.
Phía xa là thành phố rộng lớn.
Tôi chỉ viết một dòng.
“Bảy năm trước, tôi vì tình yêu mà rời khỏi sân khấu.”
“Bảy năm sau, tôi vì chính mình mà quay lại.”
Bên dưới rất nhanh có hàng nghìn bình luận.
Có người chúc mừng.
Có người động viên.
Có người nói nhìn tôi mà có thêm dũng khí rời khỏi một mối quan hệ tồi tệ.
Tôi đọc một lúc rồi tắt điện thoại.
Không lâu sau, một tin nhắn lạ hiện lên.
Là Lục Cảnh Thâm.
Anh viết:
“Thanh Nghi, anh thật sự hối hận rồi.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy.
Rất lâu.
Sau đó nhẹ nhàng xóa đi.
Không trả lời.
Không chặn.
Cũng không oán hận.
Bởi vì sự im lặng của tôi chính là câu trả lời cuối cùng.
Có những cánh cửa khi đã đóng lại.
Không cần khóa.
Người bên ngoài cũng không còn tư cách bước vào.
Nhiều năm sau.
Khi nhắc đến Tạ Thanh Nghi, người ta không còn nói:
“À, vợ cũ của Lục Cảnh Thâm.”
Họ nói:
“Đó là tổng giám đốc chiến lược của Minh Viễn.”
“Người phụ nữ đã dẫn dắt dự án Hải Thành.”
“Người từng rời khỏi thương trường bảy năm, nhưng quay lại vẫn khiến tất cả phải ngẩng đầu.”
Còn Lục Cảnh Thâm.
Anh trở thành một cái tên cũ trong các bài học quản trị khủng hoảng.
Một ví dụ điển hình cho việc đánh mất đạo đức cá nhân có thể kéo sập cả sự nghiệp.
Tô Vãn thì càng không ai nhắc tới.
Cô ta từng muốn thay thế tôi.
Muốn bước vào nhà tôi.
Muốn cướp danh phận của tôi.
Nhưng cuối cùng, thứ cô ta nhận được chỉ là một đời bị gắn với hai chữ tiểu tam.
Thật ra đến cuối cùng, tôi không hận họ nữa.
Bởi hận cũng là một loại dây trói.
Mà tôi đã thoát khỏi căn nhà đó.
Thoát khỏi cuộc hôn nhân đó.
Thoát khỏi người đàn ông đó.
Tôi không muốn quay đầu lại thêm lần nào.
Vào sinh nhật ba mươi sáu tuổi của tôi.
Hai đứa trẻ tự tay làm bánh kem.
Bánh hơi méo.
Kem phủ không đều.
Trên mặt bánh viết xiêu vẹo mấy chữ:
“Mẹ là nữ vương.”
Tôi cười đến chảy nước mắt.
Con trai đã cao gần bằng vai tôi.
Nó nghiêm túc nói:
“Mẹ, sau này con sẽ bảo vệ mẹ.”
Tôi xoa đầu con.
“Không cần.”
“Mẹ có thể tự bảo vệ mình.”
“Con chỉ cần lớn lên thành người tử tế là được.”
Con gái ôm cổ tôi.
“Mẹ ơi, con cũng muốn giỏi như mẹ.”
Tôi nhìn đôi mắt sáng trong của con bé.
Dịu dàng nói:
“Con không cần giống mẹ.”
“Con chỉ cần nhớ.”
“Bất kể sau này con yêu ai.”
“Cũng đừng bao giờ đánh mất chính mình.”
Ngoài cửa sổ, pháo hoa bất ngờ nở rộ.
Ánh sáng rực rỡ chiếu lên khuôn mặt hai đứa trẻ.
Tôi ngồi giữa chúng.
Lòng bình yên đến mức không thể diễn tả.
Tôi từng nghĩ mất đi Lục Cảnh Thâm, cuộc đời mình sẽ sụp đổ.
Nhưng sự thật là.
Sau khi rời khỏi anh.
Cuộc đời tôi mới thật sự bắt đầu.
Vinh quang tôi từng vì anh mà bỏ lại.
Tôi đã tự tay lấy về.
Tình yêu tôi từng trao nhầm người.
Tôi đã thu hồi.
Danh dự từng bị chà đạp.
Tôi đã rửa sạch.
Còn những kẻ phản bội tôi.
Họ đã tự tay bước vào kết cục mình đáng nhận.
Vậy là đủ rồi.
Tôi nâng ly nước trái cây trước mặt lên.
Hai đứa trẻ cũng vui vẻ cụng ly với tôi.
Tiếng cười vang khắp căn hộ nhỏ.
Ấm áp.
Tự do.
Sáng rõ.
Tôi nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên ô cửa kính.
Người phụ nữ trong đó vẫn có vài nếp nhăn nơi khóe mắt.
Vẫn có dấu vết của năm tháng.
Nhưng ánh mắt đã không còn mỏi mệt.
Không còn chờ đợi.
Không còn đau thương.
Chỉ còn sự kiên định.
Tôi mỉm cười với chính mình.
Chào mừng trở lại.
Tạ Thanh Nghi.
Lần này.
Không vì ai khác.
Chỉ vì chính mình.
Kết.
Chaporia
Bình Luận (0)