
Giới Thiệu
Ta theo Tạ Doãn Từ 30 năm.
Hắn không cưới thê tử, ta không cầu danh phận.
Khi hắn bị người ta vu oan hãm hại rồi tống vào ngục, ta quỳ khắp các nha môn trong kinh thành để kêu oan cho hắn.
Sau khi hắn Đông Sơn tái khởi, ta cũng chỉ giữ một ngọn đèn nơi hậu viện, thay hắn nuôi lớn hai đứa trẻ.
Ai ai cũng nói, Tạ đại nhân đối với ta tình sâu nghĩa nặng.
Nhưng trước khi chết, hắn lại bảo nhi tử đỡ mình dậy viết di ngôn:
“Từ nay về sau, Tạ gia không được dây dưa với xướng ưu.”
“Một đời hoang đường của ta, dừng lại ở đời này.”
Ta đứng cuối giường, nhìn hắn viết xong nét cuối cùng.
Máu khắp người đều lạnh buốt.
Hóa ra ba mươi năm của ta, là sự hoang đường của hắn.
Mở mắt ra lần nữa, xe ngựa Tạ gia dừng trước cửa nhạc phường.
Quản sự cung kính đưa khế chuộc thân tới:
“Tạ đại nhân nói, cô nương theo ngài ấy đi, sau này sẽ được hưởng phúc.”
Ta cụp mắt cười.
“Không cần.”
“Số tiền ta mới tích góp, đủ để tự chuộc thân cho mình rồi.”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)