Ta không mở.
Tuế An cũng không mở.
Bùi Nghiễn Từ đặt thư vào hộp.
“Giữ lại?”
Ta lắc đầu.
Tuế An cầm lấy, đưa lên ngọn nến.
Mé giấy bốc cháy.
Nó nhìn ánh lửa, nói:
“Nương, không xem nữa.”
Ta cười cười.
“Được.”
Lửa rất nhanh nuốt trọn phong thư.
Tuế An vỗ tay, xoay người đi luyện kiếm.
Bùi Nghiễn Từ đi tới bên cạnh ta.
“Không tiếc sao?”
Ta nhìn hắn.
“Chàng tiếc?”
Hắn lắc đầu.
“Ta hỏi nàng.”
Ta nắm tay hắn.
“Những gì ta có bây giờ đã rất nhiều rồi.”
Hắn cúi đầu nhìn ta.
Tuế An luyện kiếm trong viện, Hồng Tụ ngồi dưới hành lang may bao cổ tay cho nó.
Mẫu thân tuổi đã cao, thích ngồi dưới cây thạch lựu nhìn Tuế An luyện kiếm.
Phụ thân thỉnh thoảng còn chỉ điểm vài câu.
Trong viện treo chiếc đèn cũ hồi nhỏ của Tuế An.
Chiếc đèn hổ nhỏ ấy đã sớm phai màu.
Nhưng nó vẫn luôn không nỡ vứt.
Mùa đông tuyết rơi, Bùi Nghiễn Từ sẽ dời chậu than đến bên chân ta.
Mùa xuân thạch lựu nở hoa, hắn sẽ bẻ một cành đặt lên án thư của ta.
Mỗi năm thượng nguyên, chúng ta đều đi chợ đèn.
Tuế An từ cưỡi trên vai hắn, đến đi bên cạnh chúng ta, rồi đi phía trước mở đường cho chúng ta.
Nó luôn mua ba chiếc đèn.
Đèn hổ nhỏ.
Đèn thạch lựu.
Đèn bạch mai.
Có một năm, mua xong, nó đột nhiên nói:
“Nương, sau này con thành thân, cũng mua cho người.”
Bùi Nghiễn Từ nhìn nó.
“Mua cho nương con, không mua cho ta?”
Tuế An cười nói:
“Cha có nương mua.”
Bùi Nghiễn Từ nhìn ta.
Ta đưa chiếc đèn bạch mai trong tay cho hắn.
“Cho chàng.”
Hắn nhận lấy.
Trong mắt mang ý cười.
Năm ấy chợ đèn rất đông người.
Bên cầu có người nhắc tới Tiêu Cảnh Hành.
Nói hắn ở Tây Bắc lập công.
Cũng nói hắn bị thương ở chân, khó có thể hồi kinh.
Tuế An nghe thấy, bước chân khựng lại.
Ta không thúc nó.
Nó đứng một lát, quay đầu nhìn ta.
“Nương.”
“Ừm?”
“Con vẫn không muốn gặp ông ấy.”
Ta gật đầu.
“Vậy thì không gặp.”
Bùi Nghiễn Từ đưa đèn thạch lựu cho nó.
“Cầm chắc.”
Tuế An nhận đèn, cười.
“Cha, phía trước có bán kẹo đường.”
Bùi Nghiễn Từ nói:
“Mua.”
Chúng ta tiếp tục đi về phía trước.
Trên cầu gió lớn.
Bùi Nghiễn Từ chắn cho ta một chút.
Tuế An đi phía trước, ba chiếc đèn trong tay lắc lư.
Hồng Tụ ở phía sau gọi:
“Tiểu công tử, chậm một chút.”
Tuế An quay đầu cười.
“Cô cô, con lớn thế này rồi.”
Hồng Tụ cũng cười.
Ánh đèn chiếu lên khuôn mặt mỗi người.
Ta cúi đầu nhìn tay mình.
Đôi tay này từng bấu xuống nền tuyết đến chảy máu.
Từng ở trong phòng sinh chụp hụt tã lót của con.
Giờ đây, nó được Bùi Nghiễn Từ nắm lấy.
Lòng bàn tay rất ấm.
Phía trước, Tuế An giơ cao đèn bạch mai.
“Nương, người nhìn kìa!”
Ta ngẩng đầu.
Ánh đèn sáng đến lóa mắt.
Ta cười đáp nó.
“Nhìn thấy rồi.”
Tuế An đứng dưới ánh đèn.
Dáng người cao thẳng như ngọc, mày mắt sáng trong.
Nó đã lớn lên thật tốt.
Lần này, nó là con của ta.
Ai cũng không bế nó đi được.
-HẾT-
Chaporia
Bình Luận (0)