Ly Hôn Rồi Tỏa Sáng/Chương 17C. 17
20px

Tống Triết cảm thấy toàn thân lạnh buốt.

Nếu từ chức.

Anh ta sẽ mất việc.

Ở độ tuổi này.

Lại mang theo vết nhơ như vậy.

Muốn tìm công việc tốt gần như là điều không thể.

Nếu bị sa thải.

Tình hình chỉ càng tệ hơn.

Sự nghiệp có thể kết thúc ngay tại đây.

Mà tất cả.

Chỉ vì vài dòng vu khống được đăng lên trong cơn ghen tức.

Sự hối hận và sợ hãi khổng lồ nhấn chìm anh ta.

Anh ta nhớ tới vẻ mặt bình tĩnh của Tưởng Nam Vy.

Nhớ tới những bằng chứng cô đưa ra.

Nhớ tới câu nói cuối cùng:

“Tôi bảo lưu toàn bộ quyền truy cứu trách nhiệm pháp lý.”

Thì ra.

Cô không chỉ nói cho có.

Cô thật sự có vô số cách khiến anh ta phải trả giá.

“Tôi…”

“Tôi từ chức.”

Tống Triết buông ra câu nói ấy.

Như thể đã dùng hết sức lực của cả cuộc đời.

“Rất tốt.”

“Đi làm thủ tục với phòng nhân sự đi.”

“Hôm nay bàn giao công việc xong.”

“Thu dọn đồ cá nhân.”

Giám đốc không thèm nhìn anh ta thêm lần nào nữa.

Tống Triết cũng không biết mình đã bước ra khỏi văn phòng bằng cách nào.

Ánh mắt của đồng nghiệp như những cây kim đâm sau lưng.

Tiếng bàn tán xì xào không ngừng vang lên.

Thể diện và lòng kiêu hãnh mà anh ta cố giữ suốt nhiều năm.

Giờ phút này đã vỡ vụn hoàn toàn.

Anh ta thất thần hoàn tất thủ tục nghỉ việc.

Ôm một thùng giấy.

Bước ra khỏi tòa nhà nơi mình làm việc suốt bao năm.

Ánh mặt trời chói chang.

Nhưng anh ta lại cảm thấy lạnh đến tận xương.

Điện thoại đột nhiên vang lên.

Là Lưu Phượng Quyên.

Giọng bà ta nghẹn ngào.

“Tiểu Triết!”

“Không xong rồi!”

“Vừa nãy có người của tòa án tới đưa giấy triệu tập!”

“Chuyện Hạo Hạo đánh nhau trước đây.”

“Bây giờ người ta kiện nó tội cố ý gây thương tích!”

“Đòi bồi thường rất nhiều tiền!”

“Phải làm sao đây?”

“Con quen biết nhiều người mà!”

“Mau nghĩ cách đi!”

Ngay sau đó.

Tống Hạo cũng gửi tin nhắn thoại.

“Anh!”

“Em bị lừa rồi!”

“Tên đối tác mở homestay eSports là kẻ lừa đảo!”

“Nó ôm tiền bỏ trốn rồi!”

“Năm vạn em đầu tư mất sạch!”

“Em còn vay tín dụng mạng nữa!”

“Bây giờ bên đòi nợ ngày nào cũng gọi!”

“Anh mau giúp em đi!”

Nghe tiếng khóc lóc và đòi hỏi liên tục từ mẹ và em trai.

Nhìn dòng xe cộ đông đúc trước mắt.

Tống Triết bỗng bật cười.

Tiếng cười còn khó nghe hơn cả tiếng khóc.

Báo ứng.

Đúng là báo ứng.

Anh ta mất hôn nhân.

Mất tài sản.

Giờ đến cả công việc cũng mất.

Thế nhưng.

Người mẹ và cậu em trai mà anh ta luôn hết lòng bảo vệ.

Vẫn chỉ biết mang thêm rắc rối và gánh nặng tới cho anh ta.

Trước đây.

Anh ta luôn cho rằng Tưởng Nam Vy là kẻ yếu.

Là người phải dựa vào anh ta mới sống nổi.

Bây giờ mới hiểu.

Người yếu nhất.

Hóa ra lại là chính anh ta.

Không có sự âm thầm chống đỡ của Tưởng Nam Vy.

Không có những lần cô nhẫn nhịn và gánh vác.

Anh ta thậm chí còn chẳng quản lý nổi cuộc sống của mình.

Chứ đừng nói tới việc gánh cả mẹ và em trai.

Còn người phụ nữ mà anh ta từng xem thường.

Từng làm tổn thương.

Đã vượt qua tất cả chông gai.

Tiến về phía tương lai rộng mở.

Một tương lai sáng rực và tự do.

Mà anh ta không bao giờ với tới được.

Tống Triết ngồi xổm bên lề đường.

Vùi mặt vào cánh tay.

Bờ vai run lên dữ dội.

Đáng tiếc.

Sự hối hận đến quá muộn.

Rẻ mạt đến mức không còn chút giá trị nào.

Trong tiệm Vi Quang Bakery.

Tưởng Nam Vy nhận được cuộc gọi đầy phấn khích từ Phương Tình.

“Vy Vy!”

“Mau xem diễn đàn tuyển dụng địa phương đi!”

“Hot nhất bây giờ là bài viết:”

‘Một quản lý cấp trung của công ty công nghệ bị ép nghỉ việc vì tung tin vu khống, sự nghiệp tiêu tan!’

“Tuy không nêu tên.”

“Nhưng mô tả rõ ràng lắm!”

“Chắc chắn là Tống Triết!”

“Hắn đáng đời!”

Tưởng Nam Vy đang bày những chiếc bánh mì muối mới ra lò lên khay.

Nghe vậy chỉ khẽ cười.

“Ồ.”

“Ồ là sao?”

Phương Tình bất mãn.

“Cậu phản ứng thế thôi à?”

“Nếu không thì sao?”

Tưởng Nam Vy đặt khay bánh vào tủ kính.

Giọng bình thản.

“Một người không còn quan trọng.”

“Nhận được kết cục xứng đáng với lựa chọn của mình.”

“Có đáng để tớ lãng phí cảm xúc sao?”

Thứ cô quan tâm hơn.

Là mẻ bánh ngũ cốc nguyên cám trong lò sắp chín.

Là bản báo cáo thẩm định thương hiệu tiêu dùng mới mà chiều nay cô phải trao đổi với Dương Chấn Hoa.

Thế giới của cô.

Đã rộng lớn như biển trời.

Còn những con người và vũng bùn của quá khứ.

Thậm chí sắp không còn đủ tư cách trở thành hạt bụi dưới chân cô nữa.

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...