20px

Ba giây sau nhận được phản hồi:

“Chị có thể thử xem sao. :)”

Tôi cất điện thoại đi.

Dụ Cảnh Nhiên thò đầu ra từ cửa bếp: “Ai nhắn tin thế em?”

“Em trai… của anh.”

“Nói gì vậy?”

“Bảo em mời ăn cơm.”

Dụ Cảnh Nhiên khựng lại một giây, sau đó bật cười.

Cái nụ cười đó, so với icon mặt cười mà Dụ Thư Nghiêu vừa gửi.

Quả thực là…

Y như đúc.

Tôi quay đầu nhìn ra phòng khách.

Đoàn Đoàn đang vẽ thêm nhân vật mới vào tờ giấy.

Con bé vẽ thêm một người đứng cạnh “Chú”, trên đầu ghi hai chữ:

“Thím”.

Tôi vội vã lao tới giật luôn bức tranh.

“Không được vẽ bậy! Chú con chưa có người yêu đâu!”

“Tại sao ạ?”

“Tại vì… tại vì chú ấy bận!”

“Bận thì không có thím được ạ?”

“Con quan tâm nhiều thế làm gì?!”

“Dạ.”

Đoàn Đoàn quay lưng lại, ba giây sau đã lại cầm bút sáp lên vẽ tiếp.

Tôi ghé đầu sang nhìn…

Trời đất quỷ thần ơi.

Con bé lại vẽ một bức tranh mới.

Trên đó là hình “Chú” đang đứng giữa một đám người nhỏ xíu, bên cạnh viết nguệch ngoạc mấy chữ:

“Chú kén vợ”.

Cái đứa trẻ này.

Mới ba tuổi.

Đã biết sắp xếp xem mắt cho chú ruột nó rồi.

Tôi hít sâu một hơi.

Quyết định không thèm nhìn bất cứ thứ gì con bé vẽ nữa.

Dụ Cảnh Nhiên từ trong bếp đi ra, bưng món ăn cuối cùng.

Canh cá chua cay.

“Ăn cơm thôi.”

Anh nhìn tôi một cái.

Ánh mắt đó rất đỗi dịu dàng.

“Mạnh Nhiễm.”

“Dạ?”

“Chuyện ngày hôm nay, cảm ơn em.”

“Cảm ơn em chuyện gì?”

“Cảm ơn em đã không giận anh.”

“Anh vác dao đến công ty, suýt chút nữa làm em chết nhục trước cả công ty…”

“Thì chính vì cái đó anh mới cảm ơn em mà. Đổi lại là người đàn ông khác, chắc đã cãi nhau to với anh rồi.”

Tôi nhìn anh ấy.

“Anh là chồng em, em có cãi nhau với ai thì cũng không thể cãi nhau với anh.”

Dụ Cảnh Nhiên sững người.

Sau đó cúi đầu, khóe miệng cong lên.

“Mạnh Nhiễm…”

“Dạ?”

“Câu em nói hôm nay, nghe còn bùi tai hơn tất cả những câu em nói cộng lại trong ba năm qua đấy.”

Tôi nhìn anh ấy.

Anh ấy nhìn tôi.

Hơi nước trong bếp bốc ra, mang theo hương vị thơm lừng của món canh cá chua cay.

“Nhưng mà.”

Anh ấy chuyển ngay đề tài.

“Sau này em còn dám để người đàn ông khác ôm con gái anh nữa, bất kể kẻ đó là ai…”

Ánh mắt anh ấy lướt về phía con dao phay đang nằm trên giá để ráo nước.

“Dao của anh, nó không nhận mặt người thân đâu nhé.”

Tôi đứng nghiêm chỉnh.

“Rõ!”

“Ăn cơm!”

“Tuân lệnh!”

Đoàn Đoàn nhảy cẫng lên từ đống giấy vẽ.

“Ăn cơm thôi!”

Ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ nhuộm nửa phòng khách thành màu cam ấm áp.

Trên bàn trà vương vãi một đống tranh sáp màu.

Trên tủ lạnh dán bức ảnh chụp chung của hai anh em sinh đôi.

Trên bàn ăn bày món canh cá chua cay bốc khói nghi ngút.

Một cô nhóc ba tuổi, hoàn toàn không biết bản thân hôm nay đã thay đổi vận mệnh của biết bao nhiêu người.

Con bé chỉ biết…

Canh cá chua cay ngon tuyệt cú mèo.

Kẹo mút cũng ngon tuyệt cú mèo.

Có hai người ba giống hệt nhau (mặc dù một trong hai không cho gọi là ba), chơi vui cực kỳ.

Và mẹ của nó, cuối cùng cũng được làm Giám đốc rồi.

Đời người mà.

Đôi khi, hoang đường đến thế là cùng.

Bạn tưởng trời sắp sập.

Kết quả là trên trời rơi xuống một người thân.

Khuyến mãi thêm cơ hội thăng chức tăng lương.

Bạn bảo có tức không?

Không tức.

Thật sự không tức.

Không tức một chút nào.

Ngoại trừ việc hôm nay suýt bị vác dao rượt chạy khắp nửa cái công ty…

Cái việc đó thì…

Có tức một xíu xiu.

-HẾT-

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...