Nàng ta mặt mày xuân phong, liếc qua chúng ta một cái, rồi quay đầu làm nũng với Trường Hòa:
“À đúng rồi, suýt nữa quên một chuyện. Con của thiếp sắp sinh rồi, dù sao cũng phải chuẩn bị vài món lễ ra đời.” Nàng ta nghiêng đầu nhìn Trường Hòa. “Điện hạ, thiếp nghe nói đuôi phượng của Phượng tộc và nội đan của Long tộc có thể bảo hộ thai nhi, có thể—”
Nàng ta còn chưa nói hết, Trường Hòa đã đứng dậy.
“Dâng lên.”
Hắn nhìn chúng ta, giọng không có nửa phần do dự.
Khách khứa đầy điện im lặng.
Đuôi phượng là căn cơ huyết mạch của Phượng tộc. Một khi bị nhổ, sẽ không còn sức mạnh niết bàn trọng sinh.
Nội đan của Long tộc càng là kết tinh của mười vạn năm tu vi. Giao ra chẳng khác nào trở thành phế nhân.
Điều này chẳng khác gì muốn giết chúng ta.
Thậm chí hắn không cần tự tay ra tay, mấy tiên bộc đã vây quanh chúng ta.
Nhưng ngay khi tay bọn họ sắp chạm tới đuôi phượng của ta—
“Ư a—!”
Lâm Vân Nhi trên đài cao trượt xuống, mặt đầy đau đớn ôm bụng.
“Điện hạ… con… con sắp sinh rồi!”
05
“Còn ngây ra đó làm gì! Mau đỡ đẻ cho Thái tử phi!”
Trường Hòa lập tức ném chén rượu trong tay, quỳ xuống bế nàng ta lên, quát lớn với đám thái y tiên đầy điện.
Hỉ đường lập tức loạn như nồi cháo.
Khách khứa tản ra bốn phía, các thái y tiên luống cuống chạy tới đỡ đẻ cho Lâm Vân Nhi. Ngay cả đôi nến hỉ long phượng bị nghiêng cũng chẳng ai để ý.
Dầu nến đỏ chảy dọc mép án, nhỏ xuống hỉ án kêu lép bép.
Ta và Long Kiều Kiều lùi sang một bên, lạnh mắt nhìn trò hề này.
Long Kiều Kiều ghé sát tai ta, giọng không giấu nổi vẻ hả hê:
“Tới rồi, chuẩn bị xem kịch hay đi.”
Ta không nói gì, chỉ rũ mắt nhìn mảnh hỗn loạn kia, chờ đợi.
Các thái y tiên thúc giục tiên lực, đầy mong chờ thăm dò vào bụng Lâm Vân Nhi.
Nhưng ngay khi dò rõ thứ trong bụng nàng ta, sắc mặt bọn họ đột ngột thay đổi.
Thái y tiên đứng đầu hoảng sợ nhìn Trường Hòa một cái, môi mấp máy nhưng không dám mở miệng.
Trường Hòa chỉ lo lắng nắm tay Lâm Vân Nhi, không thèm nhìn sắc mặt bọn họ, giọng gấp gáp:
“Sao rồi? Con không sao chứ?”
“Điện hạ…” Trên trán thái y tiên rịn mồ hôi lạnh, đầu cúi thật thấp. “Thai khí… có chút hỗn tạp, xin điện hạ chờ một lát…”
Hỗn tạp.
Ta cười khẽ trong lòng.
Đâu chỉ là hỗn tạp.
Đó căn bản không phải khí tức mà thần thai nên có.
Lâm Vân Nhi đau đến sống đi chết lại, cổ họng cũng khàn đặc.
Khách khứa đầy điện vẫn chưa ý thức được vấn đề, còn chờ bên ngoài bàn tán rôm rả, thỉnh thoảng giẫm đạp chúng ta, nịnh bợ Lâm Vân Nhi.
Chỉ chờ con của Lâm Vân Nhi ra đời để nịnh nàng ta.
Trường Hòa quỳ bên cạnh, tay bị nàng ta bấu đến xanh tím, miệng liên tục nói “Vân Nhi đừng sợ”, “Vân Nhi cố lên”, trên mặt đầy đau lòng.
Ta quay mặt đi, không muốn nhìn nữa.
Sau đó—
“Con… sinh rồi…”
Một thái y tiên run giọng hô một câu, hai tay đỡ thứ Lâm Vân Nhi sinh ra, cả người cứng đờ tại chỗ, không dám thở mạnh.
Tất cả mọi người đều quay sang nhìn.
Trong nháy mắt, cả điện chết lặng.
Không cần cố ý nhìn, ta cũng biết đó là cảnh tượng gì.
Thứ được thái y tiên đỡ ra kia chính là một con chó hoang con không có lấy một sợi lông, toàn thân dính nhớp nháp, bốn chân mềm oặt rũ xuống.
Muốn xấu xí thấp hèn bao nhiêu thì có xấu xí thấp hèn bấy nhiêu.
Đó chính là thứ Lâm Vân Nhi sinh ra.
Nụ cười trên mặt Trường Hòa lập tức biến mất.
Hắn há miệng, nhưng không phát ra âm thanh.
Trong sự im lặng chết chóc ấy, “đứa trẻ” thứ hai ra đời.
Đó là một con cóc ghẻ màu xám xanh, đạp hai chân sau, “ộp” một tiếng nhảy khỏi khăn sinh.
Nó nhảy mấy cái đã phóng lên hỉ án, đâm đầu hất đổ chiếc mũ phượng tượng trưng cho địa vị Thái tử phi của Lâm Vân Nhi.
“A—!”
Không biết ai là người đầu tiên hét lên.
Khách khứa đầy điện kinh hô, tiếng bàn tán vang lên hết đợt này đến đợt khác.
Con cóc ghẻ kia vững vàng ngồi xổm trên hỉ án, đôi mắt lớn đảo qua đảo lại nhìn cả điện, rồi lại “ộp” một tiếng.
Lần nữa khiến vô số người ghét bỏ và bàn tán.
Chaporia
Bình Luận (0)