08
Sau đó, tôi lại bắt đầu uống canh mơ chua do Bùi Tịch làm lạnh.
Chỉ là lần đầu tiên uống lại, tôi vẫn hơi mất tự nhiên.
Đưa cốc lên miệng rồi lại lén nhìn anh.
Bùi Tịch đang xử lý văn kiện, đầu cũng không ngẩng lên:
“Muốn hỏi gì thì hỏi đi.”
Tôi nhỏ giọng:
“Anh làm lạnh cái này cho tôi, thật sự không tiêu hao nhiều tinh thần lực sao?”
Anh ngước mắt:
“Không.”
“Lừa người.”
“Lừa em làm gì?”
Tôi hùng hồn đáp:
“Trước đây anh từng giấu tôi rồi.”
Bùi Tịch khựng lại.
Được thôi.
Anh bị tôi chặn họng rồi.
Tôi lập tức có chút đắc ý.
Bùi Tịch đặt bút xuống, đưa tay về phía tôi:
“Lại đây.”
Tôi cảnh giác:
“Làm gì?”
“Cho em xem.”
Tôi đi tới, bị anh kéo ngồi lên đùi.
Lòng bàn tay anh nâng chiếc cốc thủy tinh, những bông sương từng chút một ngưng tụ.
Lần này tôi ngồi rất gần mới phát hiện dị năng của anh hoàn toàn không dao động quá lớn.
Rất ổn định.
Rất nhẹ nhàng.
Tự nhiên như hơi thở.
Bùi Tịch thấp giọng:
“Mở vùng băng cho người khác mới gọi là tiêu hao.”
“Làm lạnh canh mơ chua cho em chỉ là tiện tay thôi.”
Tôi “ồ” một tiếng.
Anh nhìn tôi:
“Thất vọng à?”
Tôi vội lắc đầu:
“Không có.”
Anh đưa cốc tới bên môi tôi.
“Uống đi.”
Tôi uống một ngụm.
Chua ngọt mát lạnh, vừa đúng độ.
Tôi thỏa mãn đến mức nheo cả mắt lại.
Bùi Tịch nhìn tôi, khóe môi khẽ động.
Tôi lập tức bắt được:
“Anh cười rồi.”
Anh phủ nhận:
“Không có.”
“Anh có mà.”
“Em nhìn nhầm.”
Tôi hừ một tiếng:
“Cứng miệng.”
Những dòng bình luận cũng hùa theo.
【Cứng miệng nhưng biết làm đá, miễn cưỡng đạt yêu cầu.
】
【Đề nghị sau này Bùi Tịch tỏ tình ba lần mỗi ngày để chữa di chứng bình luận cho nữ phụ.】
【Tán thành, nếu miệng chấp hành trưởng còn không hoạt động thì đưa vào khu nghiên cứu sửa chữa đi.】
Tôi không nhịn được bật cười.
Bùi Tịch hỏi:
“Lần này lại nói gì?”
Tôi chớp mắt:
“Nói sau này anh phải tỏ tình ba lần mỗi ngày.”
Bùi Tịch nhìn tôi.
Tôi chỉ thuận miệng trêu anh thôi, không ngờ anh thật sự mở miệng.
“Tôi thích em.”
Tôi ngây người.
Anh cụp mắt, lại nói:
“Rất thích.”
Mặt tôi nóng bừng lên.
Bùi Tịch nhìn tôi, giọng thấp hơn một chút:
“Chỉ thích mình em.”
Tôi ôm cốc canh mơ chua, hoàn toàn không dám nhìn anh nữa.
“Ai bảo anh nói thật chứ.”
Bùi Tịch thản nhiên nói:
“Chẳng phải em bảo sao?”
“Là bình luận bảo.”
“Em không tin bọn chúng mà?”
Tôi bị anh chặn đến cứng họng.
Anh cúi đầu hôn nhẹ lên vành tai tôi:
“Sau này tin cái này.”
Tai tôi tê rần, suýt làm đổ cả canh mơ chua.
Sau ngày hôm đó, trong căn cứ xuất hiện một lời đồn rất kỳ lạ.
Nghe nói văn phòng chấp hành trưởng mỗi ngày cố định hạ nhiệt ba lần.
Buổi sáng một lần, buổi trưa một lần, buổi tối một lần.
Phó quan vô cùng nghiêm túc đính chính.
“Không phải hạ nhiệt, là tỏ tình.”
Sau đó cả căn cứ đồn đại càng ngày càng quá đáng hơn.
Đám trẻ ở khu dân cư mỗi lần gặp tôi đều lén hỏi:
“Phu nhân, hôm nay chấp hành trưởng đã nói thích cô chưa?”
Tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn chui xuống đất.
Trái lại Bùi Tịch vô cùng bình tĩnh.
Mỗi lần đi ngang qua còn dừng lại trả lời:
“Nói rồi.”
Tôi: “…”
Con người này đúng là hoặc không nói thì thôi, một khi nói rồi sẽ khiến người ta chỉ muốn bịt miệng anh lại.
Chaporia
Bình Luận (0)