10

Ngoại truyện.

Sau này, căn cứ dần khôi phục rất nhiều thứ.

Nhà ăn có nguồn điện ổn định.

Kho lạnh được đưa vào hoạt động trở lại.

Khu dân cư cũng lắp được vài chiếc quạt có thể sử dụng.

Vì vậy cuối cùng Bùi Tịch không cần ngày nào cũng làm đá cho tôi nữa.

Nhưng anh vẫn làm.

Tôi bảo không cần, anh ngược lại còn không vui.

“Đồ trong kho lạnh không ngon.”

Tôi ngậm ống hút nhìn anh:

“Không ngon chỗ nào?”

Bùi Tịch mặt không cảm xúc:

“Không đủ vụn.”

Tôi cố ý trêu anh:

“Vậy tôi tìm người khác làm cho nhé?”

Anh ngước mắt.

Nhiệt độ trong văn phòng lập tức giảm xuống hai độ.

Tôi lập tức ôm chặt cốc:

“Tôi đùa thôi.”

Bùi Tịch nhìn tôi:

“Thẩm Kiều.”

Tôi chớp mắt.

Anh thản nhiên nói:

“Em dám tìm người khác, tôi sẽ làm đóng băng cả kho lạnh.”

Tôi cười đến không chịu nổi:

“Chấp hành trưởng, anh đang lạm dụng chức quyền đấy.”

Anh ừ một tiếng.

“Chỉ lạm dụng đúng việc này thôi.”

Những dòng bình luận lướt qua.

【Keo kiệt quá, nhưng yêu thật đấy.】

【Kho lạnh: Tôi cũng là một phần trong tình yêu của hai người sao?】

【Phúc lợi gia đình kiểu mẫu của căn cứ: Máy làm đá hình người độc quyền.】

Tôi nằm bò trên bàn cười.

Bùi Tịch kéo tập tài liệu ra xa một chút, tránh để tôi làm lộn xộn.

Một lúc sau, anh đẩy tới một cốc canh mơ chua mới.

Bên trong là đá xay vụn.

Giống hệt yêu cầu ban đầu của tôi.

Tôi uống một ngụm, chua đến mức nheo cả mắt.

“Ngon quá.”

Bùi Tịch nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng đến lạ.

“Vậy thì cứ uống mãi đi.”

Sau đó, những người sống sót mới đến căn cứ đều nghe nói rằng phu nhân của chấp hành trưởng rất đỏng đảnh.

Mùa hè phải uống canh mơ chua ướp lạnh.

Mùa đông lại chê chấp hành trưởng ôm mình quá lạnh.

Có người nhỏ giọng hỏi:

“Chấp hành trưởng chịu nổi à?”

Một đội viên kỳ cựu bên cạnh lập tức đáp:

“Cậu biết cái gì.”

“Phu nhân muốn đá lạnh, chấp hành trưởng liền luyện khống chế băng.”

“Phu nhân sợ lạnh, chấp hành trưởng liền luyện thu liễm hơi lạnh.”

“Phu nhân nói không muốn làm chất ổn định, chấp hành trưởng trực tiếp lật tung cả tầng lớp cấp cao.”

Người mới nghe đến ngây người.

“Vậy rốt cuộc phu nhân có dị năng gì?”

Đội viên kỳ cựu nghĩ rất lâu.

“Biến chấp hành trưởng thành người.”

Lúc tôi nghe được câu đó, đang ngồi bên cửa sổ phơi nắng.

Bùi Tịch đứng phía sau sắp xếp lịch tuần tra.

Tôi quay đầu nhìn anh:

“Họ nói em biến anh thành người.”

Bùi Tịch ngước mắt:

“Ừ.”

Tôi bật cười:

“Trước đây anh không phải người à?”

Anh nhìn tôi một cái:

“Trước đây không ai dám bắt tôi làm lạnh canh mơ chua.”

Tim tôi mềm đến không chịu nổi.

Tôi đưa tay về phía anh:

“Bùi Tịch.”

Anh bước tới.

Tôi ôm lấy eo anh, áp mặt vào bụng anh.

“Mùa hè sắp tới rồi.”

“Ừ.”

“Em vẫn muốn uống canh mơ chua ướp lạnh.”

“Ừ.”

“Phải có đá vụn.”

“Được.”

“Đừng chua quá.”

“Được.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh:

“Anh không thấy em phiền à?”

Bùi Tịch cúi đầu hôn lên trán tôi.

“Thẩm Kiều.”

“Hửm?”

“Tôi thích em làm phiền tôi.”

Ánh nắng ngoài cửa sổ rơi xuống, chiếu lên những viên đá vụn trong cốc.

Khoảnh khắc đó, tôi đột nhiên nhớ tới câu bình luận từ rất lâu trước đây.

Sau này không có anh, đến điều hòa tôi cũng chẳng được ké nữa.

Tôi cong mắt cười.

Bọn họ sai rồi.

Tôi sẽ không mất anh.

Tôi có cả một mùa hè đầy đá vụn.

Còn có một vị chấp hành trưởng chỉ cúi đầu trước mình tôi.

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...