“Sau khi cô chỉnh sửa bản cáo bạch niêm yết cho công ty chúng ta, toàn bộ văn bản gần như được nâng lên mấy tầm. Công ty chúng ta có thể niêm yết thành công, công lao của cô không nhỏ.”
“Còn những tài liệu công ty nộp cho cơ quan chính phủ, cũng vì cô viết tốt nên dự án của chúng ta mới tiến triển thuận lợi như vậy.”
Cố Quân có chút nghiêm túc nói:
“Công ty cần cô.”
Anh lại nhỏ giọng bổ sung:
“Tôi cũng vậy.”
Tôi hơi căng thẳng ấn nút dây an toàn.
Lại phát hiện thế nào cũng không mở được.
Bàn tay thon dài rõ khớp xương của Cố Quân vươn tới, nhẹ nhàng ấn một cái.
Dây an toàn nhanh chóng trượt khỏi người tôi.
Lúc này, khoang mũi tôi bị mùi hương cỏ cây nhàn nhạt trên người anh bao phủ.
Tôi có chút căng thẳng tạm biệt anh:
“Cảm ơn, tôi về trước đây.”
“Ngủ ngon.”
Cố Quân rất bình tĩnh.
Nếu như vành tai anh không đỏ lên.
Tôi vừa leo đến tầng bốn.
Liền nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
“Muộn vậy mới về?”
9
Hứa Bùi dựa vào tường, vẻ mặt dò xét nhìn tôi.
“Xe đỗ dưới lầu gần hai mươi phút rồi. Trong khoảng thời gian đó em và Cố Quân làm gì?”
“Liên quan gì đến anh.”
Tôi mở túi tìm chìa khóa mở cửa.
Hứa Bùi vẫn không chịu rời đi, giọng điệu cợt nhả:
“Anh ta chỉ có mười tám phút, thời gian ngắn như vậy có thỏa mãn được em không?”
Động tác vặn chìa khóa của tôi khựng lại.
Tôi quay đầu nhẹ nhàng liếc anh một cái:
“Sao anh biết hôm nay chúng tôi chỉ làm một lần? Mọi phương diện của anh ấy đều dài hơn anh.”
Nói xong, tôi vặn cửa chuẩn bị đi vào.
Không ngờ Hứa Bùi lại xông vào theo.
“Rầm” một tiếng, anh đóng cửa lại.
Hai tay Hứa Bùi mạnh mẽ ép tôi vào tường.
Sắc mặt anh xanh mét, nghiến răng hỏi tôi:
“Em làm với anh ta rồi?”
Lực bóp vai tôi của anh dần siết chặt, gần như muốn bóp nát xương tôi.
“Mời anh ra ngoài!”
Hứa Bùi như không nghe thấy lời tôi, giọng càng âm trầm hơn:
“Hai người ở trên xe chơi trò máu me à? Thẩm Thu, không ngờ bây giờ em chơi lớn như vậy.
”
Tôi dùng hết sức giãy khỏi tay anh, hung hăng tát vào mặt anh.
“Hứa Bùi, anh thật ghê tởm!”
Mặt anh bị tôi tát lệch sang một bên, vẻ âm u trong đáy mắt không hề che giấu.
“Em nói đúng, tôi còn có thứ ghê tởm hơn nữa đây!”
Hứa Bùi đột nhiên nhào về phía tôi, vươn tay muốn kéo quần áo của tôi xuống.
“Em chẳng phải nói đã đến tháng rồi sao? Vậy mà anh ta vẫn làm được? Anh ta không thấy ghê tởm à?”
Anh một tay giữ chặt hai cổ tay tôi, tay còn lại đang kéo khóa quần tôi.
Trong lúc giãy giụa, quần áo tôi xộc xệch.
Tôi sợ hãi đến mức không kìm được rơi hai hàng nước mắt.
Ánh mắt Hứa Bùi nhìn tôi càng sâu hơn.
Anh bắt đầu hôn lung tung lên mặt tôi, lẩm bẩm:
“Đừng khóc. Em chẳng phải bảo tôi kiểm tra sao? Vậy bây giờ tôi sẽ kiểm tra thật kỹ xem em có lừa tôi hay không!”
Sức của Hứa Bùi vốn đã lớn hơn tôi rất nhiều.
Cộng thêm lúc này anh đang trong trạng thái nổi giận, sức lực càng lớn hơn bình thường mấy phần.
Tôi vùng người dậy, cắn mạnh vào tai anh.
Hứa Bùi đau đến mức buông tôi ra, ôm lấy tai đang rỉ máu.
Sắc mặt anh dữ tợn, mày nhíu chặt.
“Thẩm Thu, em điên rồi à!?”
Tôi chạy ra phòng khách, cầm con dao gọt hoa quả trên bàn trà chĩa vào anh, vẻ mặt đề phòng nhìn anh:
“Anh tự ý xông vào nhà dân, còn muốn cưỡng ép em. Rốt cuộc ai mới là người điên?”
Hứa Bùi ôm tai đang chảy máu, từng bước từng bước tiến lại gần tôi.
Hốc mắt anh đỏ lên, gào lên với tôi như phát điên:
“Đúng, tôi điên rồi, bị em ép điên!”
“Trong lòng tôi, tôi chưa từng thật sự chia tay em.”
Tôi nhớ đến cô gái rạng rỡ trong vòng bạn bè của anh.
“Vậy bạn gái anh tính là gì? Tiểu tam sao?”
“Nếu cô ấy là tiểu tam, thì anh là thứ tốt đẹp gì?”
Hứa Bùi vội vàng giải thích.
“Không phải, cô ấy chỉ là đối tượng xem mắt mẹ tôi giới thiệu cho tôi. Tôi chỉ dùng cô ấy để chọc tức em thôi.”
Giọng Hứa Bùi mềm đi mấy phần, mang theo vài phần tủi thân:
“Người tôi yêu vẫn luôn là em.”
“Lúc đầu chúng ta rõ ràng đã nói sẽ ở bên nhau cả đời. Người hối hận trước rõ ràng là em.”
Chaporia
Bình Luận (0)