Trong lòng tôi hoảng loạn, có cảm giác nguy cơ định mệnh không thể tránh khỏi.

Tôi muốn xuống xe, nhưng xe đã chạy.

“Ái chà, tôi làm rơi đồ rồi.”

Tần Khắc nói xong liền ngồi xổm xuống, giả vờ tìm đồ, từ dưới nhìn lên chân tôi, ánh mắt vô cùng dâm tà.

Tôi giống như kiếp trước, vẫn mặc váy.

Tôi đang định dùng cặp đập cậu ta.

“A!” Tần Khắc hét thảm.

Chu Diễm chắn trước mặt tôi, giẫm lên tay Tần Khắc, nghiền qua nghiền lại.

“Cậu đang nhìn cái gì?”

“Không… không nhìn gì cả… bỏ chân ra!”

Chu Diễm mặt trầm như nước. “Cặn bã…”

Trong lòng tôi tiếp lời: “Nên cắt đi.”

Nghĩ đến cảnh kiếp trước Chu Diễm đánh Tần Khắc, tôi vội nói: “Bạn học Chu Diễm, đầu tôi chóng mặt quá~”

Chu Diễm quay người đỡ tôi.

Tôi cao 1m65, anh 1m89, chênh lệch này thật sự rất có cảm giác an toàn.

Tôi thuận thế dựa vào lòng anh, lén sờ eo anh một cái, vui vẻ.

Sự chú ý của Chu Diễm dồn hết lên người tôi, sự bạo躁 trong mắt chuyển thành lo lắng.

Xe buýt đến trạm.

Một giây trước tôi còn yếu ớt không tự lo nổi, giây sau đã nắm tay Chu Diễm, kéo anh chạy xuống xe.

Cuối cùng cũng vứt được cái vận xui Tần Khắc.

Ngay sau đó, vui quá hóa buồn.

09

“Cặp kia đang nắm tay phía trước! Đứng lại!”

“Các em lớp mấy rồi? Dám yêu sớm à!”

Không ổn, là chủ nhiệm giáo vụ lão Kiều!

“Chu Diễm, đừng để lão Kiều bắt được, chạy mau!”

Tôi kéo Chu Diễm chạy.

Đến lúc cần mới hận chân mình ngắn, rất nhanh đã thành Chu Diễm kéo tôi chạy.

Lão Kiều hơn năm mươi tuổi, đạp chiếc xe đạp cũ, đuổi theo như gió.

“Chu Diễm! Tôi nhận ra cậu rồi, cái chiều cao đó không lẫn đi đâu được, mắt tôi chính là thước đo!”

“Đứa đứng cạnh cậu là củ khoai nhỏ nào đấy, đứng lại!”

Lão Kiều, cảm ơn thầy.

Phổi tôi sắp nổ tung, bước chân rối loạn, không theo kịp tốc độ của Chu Diễm.

Đột nhiên, Chu Diễm bế bổng tôi lên kiểu công chúa, sải chân dài, chạy cực nhanh.

Tôi ngây ra một lúc, vùi mặt vào hõm cổ anh, vỗ vỗ lưng anh, phấn khích nói: “Anh Diễm, chạy nhanh nữa, lão Kiều sắp đuổi kịp rồi!”

Thể lực Chu Diễm rất tốt, chạy qua hai con phố đã bỏ xa lão Kiều.

Anh dừng lại ở phố ăn vặt, đặt tôi xuống.

“Vừa rồi… cậu gọi tôi là gì?”

“Anh Diễm, cậu hơn tôi nửa năm.”

Chu Diễm ho khan một tiếng. “Lớn hơn cậu là đều gọi anh à?”

“Không, chỉ gọi mình cậu.”

Đêm xuống mờ ảo, hôm nay bình an trôi qua.

Cánh bướm đã vỗ, từ nay mỗi ngày đều là mới.

Ngửi thấy mùi khói lửa nơi phố ăn vặt, người mình yêu vẫn ở bên, tôi mới cảm nhận được mình thật sự đã sống lại.

10

Ngày hôm sau, Chu Diễm không đến trường.

Tôi gọi điện cho anh, không ai nghe.

Tôi lo cho anh, xin nghỉ với giáo viên chủ nhiệm, đến căn phòng thuê của Chu Diễm.

Chu Khôn tính tình nóng nảy, uống say là bạo hành vợ con.

Mẹ của Chu Diễm đã bỏ đi từ khi anh còn rất nhỏ.

Anh bị Chu Khôn đánh từ nhỏ đến lớn.

Sau khi đủ 16 tuổi có thể đi làm thêm kiếm tiền, anh cắt đứt quan hệ với Chu Khôn, tự thuê nhà ở riêng.

May mà kiếp trước Chu Diễm từng đưa tôi đến đây.

Tôi gõ cửa thật mạnh.

Rất lâu sau, Chu Diễm mới ra mở cửa.

Anh không mặc áo, sắc mặt bệnh tật, trực tiếp ngã về phía tôi.

Tôi hoảng loạn đỡ lấy anh.

Sờ lên lưng anh, cả tay toàn mồ hôi.

Nhớ lại dáng vẻ anh phát bệnh ở kiếp trước, tai tôi ù đi, tim hoảng loạn, ôm chặt anh. “Chu Diễm… A Diễm cậu sao rồi? A Diễm!!”

“Tôi không sao, chỉ hơi choáng thôi.”

Câu nói này của anh gần như lấy mạng tôi.

“Mau mặc… mặc quần áo vào, chúng ta đi bệnh viện!”

Cằm Chu Diễm tựa lên vai tôi, người anh nóng rực, hơi thở phả ra cũng nóng. “Chỉ là sốt thôi, tôi đã uống thuốc rồi.”

Anh dừng lại một chút, ngẩng đầu nhìn tôi.

Tôi đã khóc đến không ra hình dạng.

“Được, chúng ta đi bệnh viện, cậu đừng khóc.”

Tôi vốn định đưa anh đi kiểm tra toàn thân, nhưng đang sốt thì không kiểm tra được.

Anh sốt đến 39 độ, tôi ở bên truyền dịch cùng anh.

Tôi nắm tay anh đang truyền dịch, tay anh rất lớn, khớp xương rõ ràng, đầu ngón tay có vết chai.

“Đợi cậu khỏi bệnh rồi, chúng ta lại đến kiểm tra.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...