Hiệu trưởng bình tĩnh hơn mẹ Tần Khắc, nói: “Đồng chí cảnh sát, điện thoại này là do bọn họ trộm, việc lấy chứng cứ có hợp pháp không? Tôi cũng muốn báo cảnh sát, tố họ tội trộm cắp, bắt cả họ đi!”
“Tôi sẽ đuổi học họ!”
17
“Trừ gian diệt ác, bảo vệ chính nghĩa, sao có thể gọi là trộm được?”
Lão Kiều đến rồi.
Sau lưng ông, còn có cục trưởng cục giáo dục và người của cục chống tham nhũng.
Trước khi tôi quyết định đối phó Tần Khắc, tôi đã tìm lão Kiều.
Kiếp trước, năm thứ ba sau khi Chu Diễm chết, hiệu trưởng bị bắt vì tham nhũng.
Tôi từng đến nghe phiên tòa, biết được chi tiết việc tham nhũng của ông ta khi còn đương chức.
Tôi viết lại từng vụ từng việc trong vụ án tham nhũng của hiệu trưởng thành tài liệu, giao cho lão Kiều.
Lão Kiều đức cao vọng trọng, mà cục trưởng giáo dục lại là học trò của ông, để ông đứng ra lật đổ hiệu trưởng, sẽ có sức thuyết phục hơn nhiều so với một học sinh như tôi.
Lão Kiều in tài liệu tôi chuẩn bị ra, đập xuống bàn.
“Hai đứa nhỏ này không làm sai, tôi chống lưng cho chúng! Xem ai dám đuổi học chúng!”
“Tần Khắc đáng tội, lão Tần, chuyện tham nhũng của anh cũng đến lúc phải điều tra rồi!”
Bố Tần Khắc nhìn thấy chứng cứ phạm tội của mình, chuyện ông ta tham ô tiền xây dựng khu trường mới, cắt xén tiền ăn của học sinh, mua bán chỉ tiêu nhập học đều không thể che giấu nữa! Ông ta hoảng loạn, ngồi sụp xuống ghế, không còn vẻ uy phong như trước.
Tần Khắc vốn tưởng bố mẹ có thể cứu mình, không hề để tâm, kết quả bố mẹ cũng bị còng tay đưa đi điều tra.
Cậu ta quỳ xuống đất, khóc lóc thảm thiết.
“Chú cảnh sát, tha cho cháu đi! Cháu sắp được tuyển thẳng Thanh Hoa Bắc Đại rồi, cháu là trụ cột tương lai của đất nước! Sao lại vì vài tấm ảnh, vài đoạn video mà hủy hoại tiền đồ tươi sáng của cháu?”
Bốp!
Tôi xông lên, tát cậu ta ba cái thật mạnh.
“Cái này là tôi đánh thay cho những cô gái! Đồ cặn bã, đáng bị cắt!”
Chu Diễm kéo tay tôi qua, xoa nhẹ, trong mắt đầy xót xa.
Tần Khắc muốn phản kháng, nhưng nhìn thấy Chu Diễm cao lớn, lập tức ôm mặt sợ hãi.
“Đánh người là phạm pháp, tôi sẽ báo cảnh sát!”
Cảnh sát khẽ ho một tiếng, giả vờ không nhìn thấy.
18
“Ồ, đông người thế này, náo nhiệt thật!”
Chu Khôn đến rồi.
Mẹ Tần Khắc liếc Chu Khôn một cái, ông ta lập tức hiểu ý.
Tôi bỗng hiểu ra,
Chu Diễm đã sớm cắt đứt quan hệ với Chu Khôn, ông ta vốn không quan tâm sống chết của con trai. Việc ông ta đến trường, là bị mẹ Tần Khắc mua chuộc, đến để xử lý Chu Diễm.
Kiếp trước, cũng là như vậy.
Từng cái tát đó, vẫn còn rõ mồn một. Tát lên mặt Chu Diễm, nhưng lại đau âm ỉ trong tim tôi suốt bao năm.
Chu Khôn xông tới, định tát Chu Diễm.
“A Diễm! Phản kháng!”
Chu Diễm một tay nắm lấy cổ tay Chu Khôn, đẩy ông ta ngã xuống đất.
Chu Khôn như kẻ điên, ngồi dưới đất làm loạn.
“Tôi muốn làm thủ tục cho thằng nghịch tử này nghỉ học! Nhà tôi có tiền sử bệnh tâm thần di truyền, nó phát bệnh rồi, có tính công kích, bất cứ lúc nào cũng có thể làm người khác bị thương, tôi muốn đưa nó vào bệnh viện tâm thần!”
Chiêu này thật độc.
Tần Khắc cười, như nắm được cọng rơm cứu mạng.
“Kẻ điên báo cảnh sát thì không lập án được nhỉ!”
Cảnh sát lắc đầu. “Đừng nói nhảm, đưa đi!”
Cảnh sát đưa cả nhà ba người Tần Khắc đi.
Chu Khôn nằm dưới đất phát điên, gào lên: “Lãnh đạo nhà trường đâu… tôi muốn làm thủ tục cho thằng nhóc này nghỉ học!”
Chu Diễm định bước tới, tôi nắm tay anh, nói: “A Diễm, tôi muốn nói với ông ta vài câu.”
“Được.”
Tôi ngồi xổm xuống trước mặt Chu Khôn, nhìn ông ta như nhìn một con giòi đang vặn vẹo.
“Chú à, A Diễm đã đủ 18 tuổi rồi, là người trưởng thành, không cần người giám hộ nữa. Còn chú, chú sẽ già đi đấy, rất nhanh thôi.”
“Chú suốt ngày uống rượu, phát điên khắp nơi. Trước khi anh ấy dọn ra ngoài, hàng xóm trong khu đều ngày ngày thấy chú đánh anh ấy. Chính chú cũng nói nhà mình có tiền sử bệnh tâm thần di truyền, đủ loại dấu hiệu cho thấy, chú mới giống một kẻ điên có tính công kích!”
“A Diễm là con trai chú, anh ấy cũng có quyền đưa chú vào bệnh viện tâm thần. Chú còn làm loạn nữa, người bị nhốt vào đó chắc chắn là chú! Bởi vì không có người cha bình thường nào lại nhận tiền của người khác để đối phó với con trai mình!”
Chaporia
Bình Luận (0)